Chương 19: Ai cho phép cô chạm vào?

Lăng Yên bị dọa giật mình, cả người ngã bệt xuống đất, dụng cụ trên tay cũng rơi loảng xoảng.

Cô quay đầu lại, thấy người đàn ông bước ra từ phía ngược sáng.

Bộ vest phẳng phiu, thân hình cao lớn, mỗi bước đi đều mang theo phong thái đĩnh đạc, uy nghiêm như một vị thần giáng thế tỏa hào quang rạng rỡ.

Cảnh tượng ấy khiến cô thoáng chốc sững sờ, ngây dại không dám cử động.

Hồi lâu sau, khi nhìn rõ gương mặt lãnh đạm của anh, cô mới giật mình tỉnh táo lại, nắm chặt lòng bàn tay: “Anh... Sao anh lại về rồi?”

Khuôn mặt tuấn tú của Phó Lâm Sanh không chút biểu cảm, ánh mắt anh hơi lướt qua khóm hồng bên cạnh cô, vẻ mặt càng lúc càng trở nên âm u, lạnh lẽo.

Lăng Yên cảm thấy áp lực xung quanh đột ngột trở nên nặng nề, tim cô cũng theo đó mà đập thình thịch liên hồi.

Nỗi sợ hãi khiến tim cô treo ngược lên tận cổ họng.

Ngồi bệt dưới đất, cô thậm chí không dám đứng dậy.

Phó Lâm Sanh chậm rãi tiến lại gần rồi cúi xuống, đột ngột bóp chặt cằm cô.

Anh nheo mắt, lạnh lùng lên tiếng: “Ai cho phép cô chạm vào hoa ở đây?”

“Tôi... Tôi chỉ thấy nó hơi héo, nên mới thông lại lỗ thoát nước thôi.” Lăng Yên run rẩy giải thích.

Ánh mắt Phó Lâm Sanh rơi vào đôi bàn tay cô, nhìn thấy những vệt bùn đất dính trên đó, anh cười càng thêm lạnh lẽo: “Lăng Yên! Cô có biết chậu hao hồng xanh này là do ai trồng không?”

Câu hỏi của anh khiến tim Lăng Yên hẫng đi một nhịp, trong đầu cô lập tức hiện lên một cái tên: Lăng Nguyệt?

Chẳng lẽ lại trùng hợp đến thế sao!

Vẻ kinh ngạc lướt nhanh qua mặt Lăng Yên, sau đó cô mím chặt môi.

“Xem ra cô cũng đoán ra rồi! Lăng Yên, cô có tư cách gì mà chạm vào đồ của Nguyệt Nhi!”

Giọng nói của người đàn ông rất hờ hững, nhưng sự phẫn nộ chứa đựng trong đó lại nhẫn tâm xé toạc trái tim Lăng Yên thành hai nửa.

Nỗi đau còn chưa kịp tan biến thì anh đã mạnh tay đẩy một cái.

Lăng Yên ngã nhào xuống đất, những chiếc gai hồng cứa ngang qua gò má cô, để lại vài vệt xước nhỏ đau nhói.

“A!” Lăng Yên khẽ kêu lên, cô đưa tay chạm vào mặt rồi nhìn Phó Lâm Sanh đầy hối lỗi: “Xin lỗi! Tôi không cố ý chạm vào chậu hoa hồng xanh này đâu!”

Lăng Yên nuốt hết mọi lời giải thích vào bụng, chỉ biết cúi đầu xin lỗi.

“Lăng Yên! Miệng cô nói lời xin lỗi, nhưng tại sao đôi mắt này vẫn đầy vẻ không cam lòng, không phục, vẫn ngang bướng như thế hả?”

“Tôi không có! Tôi thực lòng xin lỗi mà!” Lăng Yên lắc đầu giải thích.

Dù khóe mắt đã cay xè nhưng cô vẫn cố kìm nén, không muốn để Phó Lâm Sanh nhìn thấy mình khóc.

Phó Lâm Sanh không nói gì, anh đưa tay đặt chậu hoa hồng xanh về vị trí cũ.

Lăng Yên rất xót xa cho bông hoa, cô không nhịn được mà lên tiếng: “Phó Lâm Sanh, hoa hồng ưa nắng, không thể đặt ở chỗ đó được.”

Phó Lâm Sanh lạnh lùng liếc nhìn cô: “Cô lương thiện quá nhỉ, còn biết quan tâm đến sự sống chết của một bông hoa hồng. Vậy sao lúc trước cô không nghĩ xem những việc mình làm có khiến Nguyệt Nhi đau lòng hay không?”

Sự chất vấn của người đàn ông khiến Lăng Yên á khẩu.

Đôi môi cô run rẩy nhưng không sao thốt ra được lời nào nữa.

Bầu không khí lạnh lẽo đến nghẹt thở giữa cô và Phó Lâm Sanh kéo dài mãi cho đến sau bữa tối.

Phó Lâm Sanh im lặng bước vào thư phòng, Lăng Yên mới như trút được gánh nặng mà tựa lưng vào ghế, thầm nghĩ đêm nay cuối cùng cũng không phải đối mặt với anh nữa.

Lăng Yên trở về phòng tắm rửa, rồi mặc lên người bộ váy ngủ lụa mỏng manh duy nhất trong tủ quần áo.

Cô bị đưa đến nhà họ Phó mà không mang theo bất cứ thứ gì, tất cả trang phục bao gồm cả nội y đều do Phó Lâm Sanh sai người chuẩn bị.

Kích cỡ vừa vặn đến lạ kỳ, chỉ có điều kiểu dáng quá đỗi lả lơi.

Dù là nội y hay váy ngủ đều rất mỏng, mỏng đến mức có thể nhìn thấu làn da trắng ngần bên trong.

Cô không muốn mặc, nhưng có vẫn còn hơn không!

Thế nhưng khi khoác lên rồi, Lăng Yên lại thấy bộ đồ này trông còn khêu gợi và ám muội hơn cả lúc không mặc.

Cô sắp phát điên mất thôi, thầm nghiến răng mắng mỏ tên biếи ŧɦái Phó Lâm Sanh!

Vừa bôi thuốc xong cho vết thương trên mặt thì Phó Lâm Sanh đẩy cửa bước vào.

Anh hất cằm nhìn cô đầy ngạo mạn, đôi mắt lóe lên những tia sáng thâm trầm.

Anh vừa cởi khuy áo sơ mi, vừa ra lệnh: “Cởϊ qυầи áo ra!”