Chương 16: Nếu như chưa từng yêu anh

“Phó Lâm Sanh! Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Lăng Yên phẫn nộ xông thẳng vào thư phòng của Phó Lâm Sanh.

Chẳng thèm quan tâm anh đang dở cuộc điện thoại, cô thốt ra một câu chất vấn đầy gay gắt.

Đôi mắt lạnh lùng của Phó Lâm Sanh nhạt nhẽo quét qua người cô.

Sau khi khẽ ừ một tiếng vào điện thoại, anh cất máy, sải bước đến trước mặt cô: “Lăng Yên, thu hết mấy cái gai trên người cô lại đi. Cô đang nói chuyện với ai thế hả?”

“Anh! Đồ khốn!” Lăng Yên tức đến l*иg ngực đau nhói, khó khăn lắm mới nén được cảm xúc, cô giơ điện thoại ra trước mặt anh: “Cái này là cái gì?”

Phó Lâm Sanh liếc nhìn một cái, khóe môi nở nụ cười tàn nhẫn: “Chẳng phải cô đã thấy rồi sao?”

Vừa nói anh vừa tiến lại gần, cúi người kề sát môi vào tai cô.

Hơi thở nóng rực phả lên da thịt, giọng nói anh trầm khàn đầy mê hoặc: “Dáng vẻ lẳиɠ ɭơ của cô lúc ấy, so với hiện tại quả thực khiến người ta dễ chịu hơn nhiều!”

“Anh! Phó Lâm Sanh...” Lăng Yên run rẩy toàn thân, l*иg ngực phập phồng không yên, đôi môi mím chặt đến mức không còn một giọt máu.

“Ngoan ngoãn làm một con búp bê không linh hồn đi. Lăng Yên, đó là việc duy nhất cô có thể làm trong quãng đời còn lại đấy.”

Phó Lâm Sanh nhẹ nhàng buông lời.

Giọng điệu anh rất thản nhiên, nhưng Lăng Yên có thể cảm nhận rõ sự tàn nhẫn và kɧoáı ©ảʍ trả thù trong đôi mắt lạnh lẽo kia.

Trái tim Lăng Yên như bị nghiền nát vụn, đau đớn đến mức đứng không vững.

Dáng vẻ đau khổ tan nát của cô lúc này trông thật đẹp!

Phó Lâm Sanh bất giác liếʍ môi, chỉ muốn xé nát con búp bê vụn vỡ trước mắt này một cách triệt để hơn nữa.

“Lăng Yên, tôi đã toại nguyện cho cô đi thăm ông ngoại rồi, giờ chẳng phải cô nên làm tôi thỏa mãn sao?”

Lời nói của người đàn ông trần trụi và trực diện khiến mặt Lăng Yên tức thì cắt không còn giọt máu.

Nhìn thấy phản ứng của cô, Phó Lâm Sanh khẽ cười.

Nụ cười ấy dịu dàng như một tia nắng ấm lướt qua, khiến Lăng Yên thoáng chốc ngẩn ngơ.

Trước đây, Phó Lâm Sanh rất hay cười như thế.

Mỗi lần cô đến Utopia, chỉ cần thấy anh cười là cô cảm thấy thế giới như bừng sáng sắc màu, niềm hưng phấn không lời nào tả xiết.

Nhưng chỉ chưa đầy ba giây, cô đã bị đánh thức bởi ánh nhìn lạnh thấu xương như muốn ăn tươi nuốt sống của anh.

Lăng Yên hiểu rõ một điều: Cô và Phó Lâm Sanh vĩnh viễn không bao giờ có thể quay lại như xưa.

“Phó Lâm Sanh... Tôi không muốn thế này!”

Người đàn ông khựng lại vài giây, sau đó ngón tay anh chạm vào cằm cô, nhẹ nhàng bóp chặt.

Anh nhìn cô bằng ánh mắt lãnh đạm: “Lăng Yên, cô không muốn thế này, vậy tại sao còn tới chọc vào tôi? Nhìn cô kìa... Trán vã mồ hôi cả rồi, mau đi tắm rửa đi!”

Lăng Yên để mặc cơ thể lạnh ngắt và đôi mắt vô hồn, bị anh đẩy vào phòng tắm.

Cô chần chừ trong đó suốt nửa tiếng đồng hồ, nhưng cuối cùng vẫn phải đối diện với hiện thực.

Người phụ nữ trần trụi bước ra, những giọt nước còn vương lại thi nhau trượt dài trên cơ thể trắng ngần tinh khôi, gợi cảm đến nao lòng.

Phó Lâm Sanh tựa người vào đầu giường, dưới ánh đèn mờ ảo, anh thấy dáng vẻ của cô đẹp đến nghẹt thở.

Anh lạnh lùng nhếch môi, ngoắc ngón tay: “Lại đây!”

Hơi thở nặng nề rơi bên tai cô như một sự mơn trớn, từng chút một xé toạc sự kiên trì cuối cùng và làm tê liệt mọi dây thần kinh của cô.

Phó Lâm Sanh thâm nhập từ phía sau, mang theo tư thế xâm lược tuyệt đối, đập tan chút lòng tự trọng cuối cùng của cô.

Anh mạnh bạo va chạm, miệng không ngừng thốt ra những lời độc địa nhất.

Anh nói: “Lăng Yên, sau này lúc làm việc đó hãy tự giác quay mặt đi, vì tôi không muốn nhìn thấy khuôn mặt của cô.”

Lăng Yên nắm chặt ga giường, thầm lặng cắn chặt răng, không nói một lời, để mặc cơn đau làm tê dại toàn thân.

Sau vài lần giày vò, Phó Lâm Sanh mới buông tay thả cô ra.

Nghe tiếng thở đều đặn trầm ổn bên tai, Lăng Yên chậm rãi mở mắt, khẽ liếc đôi mắt cũng đã tê liệt như thể xác, thở dài một tiếng gần như không nghe thấy.

Cảm giác dính dấp trên người thật khó chịu.

Lăng Yên run rẩy đôi chân bước xuống giường, đi vào phòng tắm để gột rửa.

Trong gương, cơ thể cô hiện lên còn ê chề và ám muội hơn cả hiện trường, khắp nơi chằng chịt những dấu vết đỏ thẫm.

Một nỗi xót xa dâng lên trong lòng.

Phó Lâm Sanh à Phó Lâm Sanh, nếu như cô chưa từng yêu anh, nếu như cô không vì anh mà nhất quyết đòi dính dáng đến Utopia, nếu như...

Có biết bao nhiêu cái “nếu như”, nhưng thế gian này làm gì có thuốc hối hận cho những chuyện đã rồi.