“Cảm ơn anh!” Lăng Yên cảm kích nhận lấy, không quên lặp lại lời cảm ơn thêm lần nữa.
Chúc Tự không đáp lời, anh ta chu đáo giúp cô cắm sạc điện thoại rồi im lặng tập trung lái xe.
Lăng Yên cầm máy, nhanh chóng bấm số gọi cho Lương Mỹ Lệ.
Tiếng chuông reo vang vài hồi mới có người bắt máy.
“Mẹ! Con là Yên Nhi đây, mẹ đang ở đâu vậy?”
“Yên Nhi?” Lương Mỹ Lệ vui mừng khôn xiết, kích động hỏi dồn: “Yên Nhi, con đã đi đâu thế hả? Sao mẹ gọi vào máy con suốt mà không được!”
“Mẹ, mẹ đừng cuống! Ông ngoại sao rồi ạ?”
“Ông ngoại con bị ngất, giờ đang nằm viện! Con đang ở đâu?”
Lương Mỹ Lệ đang lúc lo âu nên cũng chẳng mảy may để ý vì sao Lăng Yên lại biết chuyện ba mình xảy ra chuyện.
“Con đang trên xe, ông ngoại nằm viện nào ạ? Con qua đó ngay!” Lăng Yên vừa dứt lời, Lương Mỹ Lệ liền báo tên bệnh viện và số phòng.
Bà còn định dặn dò thêm gì đó nhưng Lăng Yên đã vội vàng cúp máy.
Lăng Yên trả lại điện thoại cho Chúc Tự, ánh mắt lộ rõ vẻ nóng lòng, cô đọc địa chỉ bệnh viện rồi khẩn khoản: “Chúc Tự, phiền anh lái nhanh hơn một chút được không?”
Chúc Tự khẽ gật đầu, anh ta đạp sâu chân ga, chiếc xe lao vυ"t đi.
Chẳng bao lâu sau, xe đã tới bệnh viện. Lăng Yên nhanh chóng tìm được phòng bệnh của ông ngoại rồi gõ cửa bước vào.
“Mẹ! Ông ngoại thế nào rồi ạ?”
Lương Mỹ Lệ đang uống nước, thấy Lăng Yên xuất hiện, sau cơn kinh ngạc là vẻ mặt mừng rỡ khôn cùng.
Bà nắm chặt lấy tay con gái không rời: “Rốt cuộc con đã đi đâu vậy! Con có biết mọi người lo lắng đến mức nào không hả?!”
Lăng Yên biết mình có lỗi nên không hề phản kháng, cô dịu giọng an ủi mẹ: “Mẹ, con có chút việc nên bị trễ, điện thoại lại hết pin nên mới không kịp báo cho cả nhà! Mà sao ông ngoại lại đột ngột ngất xỉu thế ạ?”
“Con thật là! Lần sau đừng có như vậy nữa, thật sự dọa chết mẹ rồi!”
Lương Mỹ Lệ khựng lại một chút rồi kể lại đầu đuôi sự việc.
Cuối cùng, bà nắm tay Lăng Yên, hỏi bằng giọng tâm tình đầy lo lắng: “Yên Nhi, con nói thật cho mẹ biết, con và người nhà họ Phó kia... Có thật là...”
Lăng Yên mấp máy môi, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, cô hạ thấp giọng: “Mẹ! Mẹ đừng nghe Bạch Lộ nói bậy! Con không có... Mẹ, mẹ nhất định phải tin con!”
“Được được! Mẹ tin con! Anh ta và Lăng Nguyệt từng có một đoạn tình cảm, dù Lăng Nguyệt không còn nữa, nhưng nếu con bị cuốn vào, mẹ không biết người đàn bà như Bạch Lộ có vì thế mà ghi hận con không!”
Lòng Lăng Yên thắt lại đầy cay đắng.
Bây giờ cô không chỉ bị Bạch Lộ ghét bỏ, mà còn bị chính Phó Lâm Sanh ghi hận rồi!
“Mẹ đừng lo, Bạch Lộ không bắt nạt được con đâu!” Lăng Yên trấn an mẹ rồi chuyển chủ đề: “Tình hình ông ngoại hiện giờ thế nào rồi ạ?”
“Ông ngoại con không sao cả, chỉ là do xúc động quá thôi!”
Nghe lời mẹ nói, Lăng Yên nhìn về phía ông ngoại, lo âu hỏi: “Vậy sao ông vẫn chưa tỉnh ạ?”
“Ông vừa uống thuốc xong nên mới ngủ thϊếp đi. Đúng rồi Yên Nhi, con đã về rồi thì tranh thủ qua vườn hoa một chuyến đi, bà ngoại con ở đó một mình mẹ không yên tâm lắm!”
Lăng Yên vừa định đồng ý thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra.
Chúc Tự bình thản bước vào, khẽ gật đầu chào bà Lương rồi nói: “Cô Lăng, Phó gia bảo cô quay về.”
“Phó gia? Phó gia nào cơ? Yên Nhi, con...”
Lương Mỹ Lệ sững sờ nhìn người mới tới.
“Mẹ... Con và Phó Lâm Sanh có chút chuyện cần giải quyết, nhưng không phải như những gì Bạch Lộ nói đâu! Mẹ yên tâm đi.”
Lăng Yên nói xong liền kéo Chúc Tự ra ngoài.
“Chúc Tự, ông ngoại tôi phải nằm viện, mẹ tôi phải ở đây chăm sóc ông. Bây giờ bà ngoại tôi đang ở vườn hoa một mình, tôi không yên tâm, anh cho tôi về đó một lát nhé.”
Đôi mắt Lăng Yên đượm vẻ u sầu, cái nhìn khẩn cầu của cô trông thật đáng thương.
Lăng Yên biết làm vậy sẽ khiến Chúc Tự khó xử, nhưng cô thực sự muốn về thăm bà và vườn hoa.
Chúc Tự chau mày, đang định lên tiếng thì điện thoại bỗng đổ chuông.
Sau khi nghe máy, anh ta nhìn Lăng Yên với vẻ đầy khó xử: “Cô Lăng, Phó gia bảo cô kiểm tra điện thoại.”
Lăng Yên ngẩn người, cô lấy điện thoại từ trong túi xách ra.
“Ting” một tiếng, có một tin nhắn vừa gửi đến.
Cô vừa mở ra xem, trong nháy mắt, cả người cô run rẩy kịch liệt, sống lưng lạnh toát như vừa rơi xuống hầm băng địa ngục.
Đó là một đoạn video kèm theo một dòng tin nhắn.
Video rất ngắn, chỉ vỏn vẹn vài giây, nhưng đủ để khiến trái tim Lăng Yên tro tàn nguội lạnh.
Người trong đoạn phim chính là cô, một Lăng Yên không mảnh vải che thân đang triền miên ân ái cùng Phó Lâm Sanh!
Dòng tin nhắn cũng cực kỳ ngắn gọn: [Ngoan ngoãn mà quay về, nếu không tôi chẳng ngại để những người thân thiết nhất của cô chiêm ngưỡng dáng vẻ dâʍ đãиɠ dơ bẩn của cô đâu.]