Lăng Yên siết chặt nắm đấm, sau đó lại từ từ buông ra.
Cô đưa tay cởi bỏ áo sơ mi và quần tây của anh, từng chút một cởi bỏ lớp quần áo.
Những ngón tay cô lướt nhẹ trên cơ thể người đàn ông, nhưng thấy Phó Lâm Sanh vẫn không hề có chút động tĩnh nào, Lăng Yên nghiến răng, ghé sát môi mình lại gần...
Ánh mắt lạnh lùng của Phó Lâm Sanh nhìn xoáy vào Lăng Yên khiến cô khựng lại theo bản năng, nụ hôn vốn định dành cho môi anh cuối cùng lại rơi xuống cằm.
Lăng Yên tuy không có kinh nghiệm thực tế, nhưng vốn kiến thức thì vẫn có, ít nhiều cũng biết đôi chút.
Cô vòng tay ôm lấy eo người đàn ông, do dự một hồi rồi thè lưỡi liếʍ nhẹ lên cổ anh, sau đó dần dần dời xuống dưới...
Chiếc lưỡi nhỏ mềm mại ướŧ áŧ, rõ ràng còn rất vụng về, nhưng chết tiệt thay lại khiến Phó Lâm Sanh cảm thấy toàn thân thư thái, từng đợt sóng nhiệt trong người không ngừng cuộn trào.
Sự trêu chọc non nớt của cô, sự nỗ lực phô diễn khía cạnh quyến rũ nhất của bản thân, giống như một yêu tinh mê hoặc, chủ động dâng mình đến tận miệng, trở thành món mồi ngon lành cho anh.
Lăng Yên không biết cuối cùng Phó Lâm Sanh có hài lòng hay không, nhưng cô nghĩ, ít nhất mình đã làm anh vừa ý.
Phó Lâm Sanh giày vò cô hết lần này đến lần khác, mãi đến khi trời hửng sáng mới buông tha.
Tiếng thở đều đặn, trầm ổn của người đàn ông truyền đến, lúc này Lăng Yên mới mở mắt, cử động cơ thể đã tê dại để nhẹ nhàng ngồi dậy.
Đôi mắt cô khẽ động, mượn ánh sáng mờ ảo từ đèn đầu giường để quan sát Phó Lâm Sanh.
Đường nét khuôn mặt sắc sảo như dao tạc, đôi lông mày rậm, sống mũi cao thẳng cùng làn môi mỏng mím nhẹ.
Yêu Phó Lâm Sanh lâu như vậy, đây là lần đầu tiên cô quan sát người đàn ông này kỹ đến thế.
Anh khi ngủ thật yên tĩnh và hoàn hảo, chồng khít với hình bóng Phó Lâm Sanh trong lòng cô bấy lâu.
“Haizz!” Lăng Yên khẽ thở dài, cô biết mình và Phó Lâm Sanh vĩnh viễn không thể quay lại như xưa được nữa.
Một lúc lâu sau, Lăng Yên nhẹ nhàng xuống giường đi tắm, sau đó quay lại nằm xuống, nhưng lúc này cô đã không còn cảm giác buồn ngủ.
Chẳng biết bao lâu trôi qua, nghe thấy người đàn ông bên cạnh khẽ động đậy, Lăng Yên lập tức bật dậy khỏi giường, đứng nghiêm chỉnh ở bên cạnh đợi anh thức giấc.
Phó Lâm Sanh uể oải ngồi dậy, nheo mắt nhìn cô, nửa ngày sau mới cất giọng: “Có chuyện gì?”
Lăng Yên hơi ngượng ngùng, nhưng cô vẫn phải hỏi: “Phó... Gia, anh có hài lòng không?”
Đột ngột, ánh mắt Phó Lâm Sanh nhìn cô trở nên lạnh lẽo, anh nhướn mày, môi nở nụ cười nhạt đầy châm chọc: “Hừ, cô không nói thì tôi cũng quên mất đấy! Tối qua, đúng là tôi rất hài lòng!”
“Vậy tôi...”
“Để Chúc Tự đưa cô đi!”
Lăng Yên sững người, không ngờ Phó Lâm Sanh lại giữ lời đến thế.
Trong lòng cô thầm vui sướиɠ nghĩ rằng, chỉ cần rời khỏi nhà họ Phó, mọi chuyện sẽ dễ dàng giải quyết hơn nhiều!
Phó Lâm Sanh liếc mắt một cái đã thấu tận tâm can cô.
Đôi môi mỏng mím lại, anh vừa cài khuy áo sơ mi vừa liếc nhìn Lăng Yên: “Tốt nhất là cô nên biết điều mà quay về, nếu không... Hậu quả tự gánh lấy!”
Người đàn ông lạnh lùng nói xong liền cầm lấy áo khoác vest đi ra ngoài.
Lăng Yên vì đang nôn nóng chuyện của ông ngoại nên tự nhiên không suy nghĩ kỹ lời anh nói.
Phó Lâm Sanh làm sao có thể dễ dàng thả cô đi như vậy chứ!
Tâm trạng cô rất tốt, nhanh chóng vệ sinh cá nhân, dùng bữa sáng rồi đợi Chúc Tự đưa mình đến bệnh viện thăm ông cụ.
Chúc Tự đến rất nhanh: “Cô Lăng, đây là túi xách của cô.”
Dù hơi muộn nhưng cuối cùng cũng lấy lại được!
Lăng Yên lập tức có thiện cảm với Chúc Tự, cô nhìn anh ta đầy cảm kích: “Cảm ơn anh!”
“Không có gì đâu! Cô Lăng muốn đi bệnh viện phải không?”
“Đúng vậy!”
“Vậy mời đi theo tôi.” Chúc Tự dẫn Lăng Yên ra ngoài, đi tới trước chiếc xe hơi đã chuẩn bị sẵn và ân cần mở cửa cho cô.
Lăng Yên cảm thấy rất biết ơn Chúc Tự, cuối cùng cũng thấy được một người bình thường ở nhà họ Phó!
Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh, Lăng Yên chạm tay vào túi xách, lấy điện thoại bên trong ra thì phát hiện máy đã hết pin và tắt nguồn.
“Ôi, làm sao bây giờ! Máy lại sập nguồn rồi!”
Chúc Tự nghe thấy lời cô nói liền đưa điện thoại của mình sang: “Dùng của tôi đi.”