Chương 12: Chạy trốn

“Được! Tôi sẽ ghi nhớ!”

Cô đột nhiên trở nên tĩnh lặng, bình thản trả lời.

Đối diện với sự phục tùng của cô, Phó Lâm Sanh thoáng chút ngẩn ngơ.

Anh nheo mắt, nhìn Lăng Yên từ trên cao.

Trong đôi mắt người phụ nữ này luôn ẩn chứa một sự quật cường mãnh liệt, tại sao đột nhiên lại cam chịu nhún nhường như vậy?

“Phải nghe lời như thế mới đúng!”

Phó Lâm Sanh nói xong cũng không làm gì thêm, anh chỉnh lại ống tay áo vest phẳng phiu rồi xoay người bước đi.

“Đợi đã!”

Lăng Yên nhanh chóng túm lấy tay áo anh.

Trong đầu cô xoay chuyển cực nhanh những lời định nói, thần sắc bỗng chốc trở nên dịu dàng, đôi mắt cũng lấp lánh hơi sương.

“Phó Lâm Sanh, lúc nãy anh cũng nghe thấy rồi đấy, ông ngoại tôi đang nằm viện, anh có thể cho tôi đi thăm ông một lát được không?”

Lăng Yên dứt lời, nhìn Phó Lâm Sanh bằng ánh mắt khẩn cầu.

Phó Lâm Sanh hơi nghiêng người, đôi lông mày phủ một lớp sương lạnh.

Anh thản nhiên liếc nhìn cô đầy tà mị, đưa tay gạt bàn tay cô ra khỏi áo mình: “Lăng Yên, cô vừa mới nói sẽ ghi nhớ lời tôi, sao thoắt cái đã quên sạch rồi?”

“Nhưng mà...”

“Không có nhưng nhị gì hết! Nếu cô muốn ra ngoài thì cứ nhảy từ tầng mười tám xuống đi, tôi sẽ sai người mang xác cô đến đó!”

Lời lẽ cứng rắn và tuyệt tình của anh khiến Lăng Yên gần như nghẹt thở!

Phó Lâm Sanh, trái tim anh thật sự quá sắt đá!

Đối với cô, anh không hề nương tay dù chỉ một chút!

Anh bước đi rất nhanh, không thèm nhìn cô lấy một cái.

Lăng Yên thẫn thờ ngồi thụp xuống đất, đôi mắt đang cố căng ra cuối cùng cũng không ngăn nổi dòng nước mắt tuôn rơi.

Trái tim cô đau thắt lại.

Đó là nỗi đau khi hy vọng vụn vỡ và tình yêu tan tành, đau đến mức hô hấp cũng muốn đình trệ.

Thế nhưng ngay sau đó, Lăng Yên liền lau khô nước mắt.

Cô ngẩng cao đầu, nuốt ngược mọi cay đắng vào lòng.

Cô cắn môi, ánh mắt trở nên kiên định, nhẹ nhàng cất bước đi loanh quanh khắp nhà họ Phó.

Cô phải ra ngoài!

Nhất định phải ra ngoài!

Niềm tin trong lòng Lăng Yên vô cùng mạnh mẽ.

Sau khi quan sát kỹ lưỡng bốn phía, cuối cùng cô cũng phát hiện ra phía sau nhà bếp có một cánh cửa hậu dẫn ra một con đường nhỏ.

Cuối con đường là một bức tường cao.

Cô đứng từ xa nhìn qua, tính toán độ cao rồi thầm nghĩ mình có thể leo qua được, trong lòng bắt đầu vạch ra kế hoạch.

Lăng Yên tiện tay vớ lấy một chiếc bình hoa, rón rén tiếp cận.

Ngay khi mở cửa hậu, cô trao cho gã vệ sĩ áo đen một nụ cười mê hoặc, rồi nhân lúc gã lơ là liền thẳng tay đập mạnh chiếc bình hoa vào đầu gã.

Sau tiếng “choảng” chói tai, gã vệ sĩ đổ gục xuống đất.

Lăng Yên chớp lấy thời cơ, dốc hết sức bình sinh mà chạy.

Thấy bức tường trước mặt, cô đạp mạnh chân lấy đà, hai tay bám chặt vào bờ tường.

Đôi mắt Lăng Yên lóe lên tia vui mừng, đang định leo sang phía bên kia thì một cơn đau điếng từ mắt cá chân truyền đến.

Cô nhíu mày quay đầu lại, hồn vía như lên mây.

Theo bản năng, cô vung chân đạp mạnh một cái, “bộp” một tiếng, bàn chân cô đập thẳng vào mặt Phó Lâm Sanh.

Sự lạnh lẽo tức khắc lan tỏa, bao trùm lấy toàn thân Lăng Yên.

Cô sợ hãi run lẩy bẩy, nhưng vẫn chết trân bám chặt lấy bờ tường, cố gắng trèo ra ngoài bằng được.

“Lăng Yên!”

Giọng nói lạnh đến cực điểm của người đàn ông khiến Lăng Yên càng thêm hoảng loạn: “Phó Lâm Sanh! Anh cút đi!”

Lăng Yên còn muốn vùng vẫy thêm chút nữa, nhưng Phó Lâm Sanh đột ngột dùng lực, dứt khoát lôi cô từ trên tường xuống, ném mạnh xuống đất.

Cơn đau khiến nước mắt cô bắt đầu chực trào.

“Phó Lâm Sanh! Anh là đồ biếи ŧɦái! Đồ điên! Đồ thần kinh!”

Lăng Yên mất kiểm soát quát mắng.

“Hừ! Lăng Yên, lát nữa tôi sẽ cho cô biết thế nào mới thực sự là biếи ŧɦái!”

Giọng nói của Phó Lâm Sanh vang lên từng nhịp, bóp nghẹt tâm trí cô.

Lăng Yên co rùm người lại, nhưng ánh mắt vẫn không hề sợ hãi mà đối diện thẳng với mắt anh.

Đôi mắt anh sâu thẳm và đen đặc như nhiễm phải bóng tối của địa ngục, đầy rẫy sát khí.

“Phó Lâm Sanh...”

Lăng Yên chưa kịp nói hết câu đã bị anh thô bạo kéo vào lòng.

Anh vác cô lên vai, sải bước nhanh trở về phòng rồi ném mạnh cô lên giường.

“Xem ra bài học cô nhận được vẫn còn chưa đủ!”

Phó Lâm Sanh cười lạnh, khóe môi nhếch lên mang theo sự giễu cợt và khinh miệt vô hạn.