...
Sáu giờ chiều, Khương Trì đúng giờ bước vào thang máy, nhìn số tầng tăng dần lên từng chút một.
Chiếc điện thoại im lặng sáng rồi lại tắt, cuối cùng trở thành một thông báo cuộc gọi nhỡ trên thanh trạng thái.
Nhìn chằm chằm vào "dì út" trên danh bạ vài giây, cô ấy mím môi, đút điện thoại vào túi.
Coi như chuyện nhỏ vừa rồi không tồn tại, Khương Trì giả vờ như bình thường, tuần tự từng bước vào cửa, ngồi xuống chiếc ghế đẩu thấp để thay giày, đôi giày thể thao cởi ra được đặt vào bên phải chiếc kệ giày hơi trống, rồi lại với tay lấy đôi dép đi trong nhà.
Ánh mắt đột nhiên đọng lại.
Bên trong đôi dép đi trong nhà đế mềm màu xám nhạt, đang nằm sấp một vị khách không mời mà đến.
Khương Trì: "Chào cậu, đây là giày của tôi."
Vị khách không mời mà đến nhả bọt: “nhìn thẳng" vào cô ấy, không có ý định rời đi.
Hiếm khi Khương Trì cảm thấy khó xử.
Cô ấy ngước mắt lên, người bạn cùng phòng thuê chung của mình đang ở trong bếp mở, một tay ôm cái bát, tay kia cầm máy đánh trứng khuấy tới khuấy lui, miệng còn đang ngân nga bài hát, trông có vẻ tâm trạng rất tốt.
Cậu ấy dường như lúc nào cũng vui vẻ.
Thấy người kia đang bận, Khương Trì đành cúi đầu xuống lần nữa, một người một cua im lặng đối đầu một lúc, cô ấy thò tay ra, chính xác ấn vào mai con cua nhỏ, ngay sau đó, chính xác bị cái càng của đối phương kẹp chặt vào ngón tay.
Lông mày Khương Trì lập tức nhíu chặt lại.
Đem phần trứng đã đánh tan để sang một bên, Hạ Vân Lí vừa định đổ dầu vào nồi, bỗng cảm thấy có gì đó không ổn.
Sao cô ấy chỉ nghe thấy tiếng đóng mở cửa mà không nghe thấy tiếng bạn cùng phòng vào nhà?
Cô ấy tò mò thò đầu ra ngoài nhìn, đang thắc mắc thì thấy Khương Trì vẫn ngồi ở lối vào cạnh cửa, tay phải giơ lên, một con cua nhỏ vỏ xanh đang lắc lư lủng lẳng bên dưới, còn tay trái của cậu ấy đã đưa ra túm lấy nó.
"Dừng lại!
Đừng kéo!" Hạ Vân Lí mặt mày biến sắc trước, vội vàng chạy ra từ bếp, miệng vẫn hét lớn: "Đừng kéo mà!"
Tay Khương Trì cứ thế dừng lại giữa không trung.
Khoảnh khắc tiếp theo, nó bị một bàn tay mềm mại khác nắm lấy.
"Bị cua kẹp vào thì không được kéo mạnh, càng kéo nó càng kẹp chặt."
Mùi hương ngọt ngào lan tỏa khắp phòng dường như cuối cùng đã tìm thấy nguồn gốc, thứ mùi ngọt ngào mềm mại như bơ, kem tươi và đào trộn lẫn nhau từ bên cạnh tỏa ra, mơ hồ bao phủ lấy mũi và miệng Khương Trì.