Chương 24

Hạ Vân Lí không dừng lại ở gian hàng này.

Chờ khi cô mua xong.

Hạ Vân Lí chỉ tùy tiện nhìn vài cái rồi đi mất.

Trước gian hàng bán phụ kiện.

Hạ Vân Lí cầm một đôi bông tai hướng dương đặt lên dái tai.

Nhìn vào gương: “Cái này ngọt ngào ghê."

Đặt xuống đôi bông tai hướng dương.

Cô lại cầm lấy một chiếc có hình lưới bắt giấc mơ màu xanh.

Khương Trì cũng đi theo xem vòng tay.

Cô giả vờ đang chọn lựa.

Hạ thấp giọng, cố tỏ ra tự nhiên hỏi: "Vừa nãy có con búp bê mèo Ragdoll rất đẹp."

"Sao cậu không xem kỹ hơn chút?"

"Ơ? Mèo nhỏ thì dễ thương thật."

Hạ Vân Lí nói: "Nhưng tớ không thích cho mèo mặc quần áo lắm."

"Mèo đã có lông rồi."

"Lông chính là quần áo của chúng nó, mặc thêm quần áo khác sẽ không thoải mái."

"Dù tớ biết đó là mèo giả, nhưng thật sự rất dễ thương."

"Không ngờ cậu cũng thích búp bê nhỉ."

"Ông chủ."

Cô lên tiếng nói: "Tôi muốn hai đôi bông tai này, bao nhiêu tiền ạ?"

Ông chủ mặc đồ phong cách Harajuku đến nhìn một cái.

"Đôi này 20, cái này 25, tổng cộng 45."

Hạ Vân Lí đi theo ông chủ đến chỗ thanh toán rồi.

Khương Trì cúi đầu nhìn túi giấy trên tay.

Thở dài một hơi thật dài.

Mua phí rồi.

Cuối cùng Khương Trì vẫn không tặng món quà này đi.

Con mèo bò sữa đen trắng lúc nào cũng trông rất ngầu.

Rất hợp với bộ đồ cao bồi phong cách miền Tây.

Ngang hông còn treo một sợi dây thừng.

Con búp bê trông rất thích hợp để đặt trong căn phòng sáng sủa rực rỡ như cầu vồng của Hạ Vân Lí.

Chứ không phải trong căn phòng ngủ trống trải không có gì khác ngoài tủ quần áo và tủ đầu giường của cô.

Khương Trì cầm hộp nhựa đựng búp bê.

Lưỡng lự một lát.

Rồi đặt nó lên tủ đầu giường, cạnh chiếc đèn bàn trắng đơn giản.

Phải chọn một món quà mới.

Tiểu Ngư sẽ cần gì?

"Cái gì?"

"Bình Bình đến mở concert à!"

"Cái gì?"

"Cậu đã mua vé rồi!"

Cằm Hạ Vân Lí suýt rơi xuống đất.

Miệng há to đến mức có thể nuốt chửng một con cá heo.

Cô vội vàng kéo mặt nạ trên mặt xuống, phun phun hai cái.

"Á á á Mận ơi tớ yêu cậu quá!"

Trong video trên điện thoại.

Một cô gái tóc xoăn cũng cười tít mắt.

Trong vẻ đắc ý lộ ra chút ngây ngô.

Cô ấy nói: "Cảm ơn ta đi, bái phục ta đi."

"Đây chẳng qua là một trong những thủ đoạn mua chuộc lòng người của Trẫm thôi."

Cô ấy ra hiệu bằng cách hất cằm.

"Bệ hạ còn có tin vui gì muốn ban xuống không?"

Hạ Vân Lí bắt chước hành lễ.

Lông mày vui đến mức muốn bay lên trời.

Diễn vẻ nịnh thần sống động như thật.

"Là hàng đầu!"

"Kết thúc concert còn có thể đi bắt tay và chụp ảnh chung!"

Mận chống nạnh, ngửa mặt lên trời cười lớn.

Không giống hoàng đế mà giống đại phản diện hơn.

Còn Hạ Vân Lí chính là tay sai trung thành nhất của phản diện.

Nịnh hót đến mức không nỡ nhìn.

"Chính xác kỳ nghỉ 1/5."

"Chúng ta còn có thể đi dạo Dương Thành một chút, không tệ chứ?"

Hai người khen ngợi qua lại một lúc lâu mới tạm dừng.

Mận xoa xoa cằm hơi mỏi.

Lẩm bẩm than phiền một câu: "Đi cái lớp quỷ này thật phiền chết đi được."

"Tớ đã lâu rồi không gặp cậu."

"Tớ cũng rất nhớ cậu nha."

Hạ Vân Lí hỏi: "Cậu mấy ngày nữa nghỉ lễ qua đây."

"Tớ phải hỏi Khương Khương."

"Không biết cô ấy có đồng ý dẫn người về ở không."

"Nếu không được, chúng ta sẽ ở khách sạn cùng nhau."

"Dù sao trước đây chúng ta chỉ nói không dẫn đàn ông về."

"Chứ không nói có được dẫn phụ nữ về không."