Chương 15

Khương Trì không nói gì, cầm ấm nước lên, rót đầy lại cốc nước cho cô.

"Cảm ơn Khương Khương nhé, cậu tốt quá à."

"Mau về giường nằm đi, có gì cần thì cứ gọi tớ."

Hạ Vân Lí ôm túi chườm nóng, lại rúc mình vào chăn.

Kỳ kinh nguyệt của cô rất đều đặn, thời gian cũng không dài, chỉ đau bụng vào ngày đầu tiên.

Mặc dù vậy, mấy ngày này cô vẫn cứ ủ rũ, lười biếng không muốn động đậy, buổi tối chỉ nấu tạm mì gói ăn qua loa.

Cuối cùng đợi đến khi hết kỳ kinh, Hạ Vân Lí mới lấy lại vẻ tràn đầy năng lượng như cũ, hào hứng chạy ra chợ mua cả đống đồ về.

"Tối nay làm bữa đại tiệc thôi!"

Cô muốn bù đắp cho cái dạ dày đã phải chịu thiệt thòi hai ngày nay, đồng thời cũng là để cảm ơn Khương Trì đã quan tâm chăm sóc cô.

Hai người ăn không hết nhiều, vậy thì giảm khẩu phần lại, nhưng tăng số lượng món lên.

Dán miếng giấy nhớ ghi tên món ăn lên tủ lạnh, Hạ Vân Lí trầm ngâm nói: "Xem nào...

Ưm, đầu tiên là canh sườn hầm, rồi làm chân gà ngâm sả tắc nữa."

Đúng bảy rưỡi, Khương Trì đúng giờ bước chân vào nhà, chào đón cô là Hạ Vân Lí đang đeo chiếc tạp dề kẻ sọc màu nâu, cười rạng rỡ hơn cả pháo hoa.

"Chào mừng quý khách đến với Nhà hàng Tiểu Ngư ạ!"

Cô hơi cúi người, tay phải mở ra làm động tác mời, nụ cười chuẩn đến mức có thể in lên tờ quảng cáo của hãng hàng không.

Khương Trì lê dép lê bước vào, ánh mắt lướt qua chiếc máy hát đang phát nhạc piano cổ điển, rồi nhìn sang cô bạn cùng phòng đang nhập vai, đơ ra một lúc mới đáp lại: "Chào buổi tối."

"Hehe, hôm nay công việc của cậu thuận lợi không?" Hạ Vân Lí quay người vào bếp bưng đồ ăn ra, tạm tha cho vị "giáo sư" đang hơi "đứng hình".

"Vẫn như mọi khi." Khương Trì đặt túi xuống. "Không có gì đặc biệt cả."

"Tớ cũng thế, nhưng hôm nay tớ có đi cho mèo con ăn đấy nhé!

Con mèo vá màu bò sữa tớ kể với cậu ấy, cho ăn đến ba lần rồi mà nó vẫn cảnh giác y như cũ, chẳng cho tớ lại gần chút nào."

Khương Trì thỉnh thoảng "ừm" một tiếng, lắng nghe người trong bếp dùng giọng điệu vui vẻ kể về kế hoạch bắt mèo hoang rồi tìm chủ cho chúng, kể về cây xô thơm mới nở trong bồn hoa, kể về cặp bé gái đáng yêu đang chơi cầu trượt.

Cuộc sống của Hạ Vân Lí lúc nào cũng phong phú và rực rỡ, giống hệt như con người cô ấy vậy.

Rửa tay xong, Khương Trì giúp xới hai bát cơm, rồi lấy bát đũa, sau đó bị Hạ Vân Lí "đuổi" ra bàn ăn.

"Tớ đi múc canh nữa là được rồi."

Người đang nói quay lại bếp, chưa đầy nửa phút sau, Khương Trì liền nghe thấy một tiếng động lớn và tiếng kêu thất thanh.

"Có chuyện gì vậy!"

Cô lập tức đứng dậy chạy lại, chỉ thấy chiếc nồi rơi dưới đất, canh, sườn, củ sen văng tung tóe khắp sàn, còn Hạ Vân Lí thì đang dựa vào thành bếp nhảy lò cò một chân.

"Đau đau đau đau quá! A! Canh của tớ! Cả nồi của tớ nữa!"

"Giờ này mà còn nghĩ đến nồi?" Khương Trì vội vàng nắm lấy cánh tay cô ấy, đỡ cô ấy ra ngoài.

"Trong nhà có thuốc bôi bỏng không?"

"Có." Khương Trì vịn lấy cánh tay cô ấy, trực tiếp đưa cô ấy vào phòng tắm, lôi chiếc ghế đẩu dưới bồn rửa mặt ra.

"Ngồi xuống."

Tiếp đó cầm vòi hoa sen lên, vặn sang nước lạnh, xịt thẳng vào phần bắp chân đang đỏ ửng của cô ấy.

"Hít hà... Lạnh quá..."