Chương 9

"Quá kịch tính!" Cách đó vài bước chân, Bùi Thục Chiêu và Đường Vi cùng nhỏ giọng thốt lên.

Vì cảnh tượng trước mắt họ lúc này vô cùng điện ảnh. Khung hình sắc nét y như một đoạn phim quay chậm với một soái ca và hai mỹ nữ, à mà không, là một người đàn ông trưởng thành chuẩn men, một nữ doanh nhân phá đảo mọi tiêu chuẩn của giàu có và cái đẹp, cùng một cô chủ nhỏ như nàng thơ bước ra từ tranh Monet.

Hơn thế nữa, hoàng hôn vừa tắt, cả dãy phố như được ai đó khẽ vặn công tắc của vũ trụ. Ánh đèn vàng rót xuống vỉa hè, phủ lên mọi thứ một lớp mật ong đầu mùa óng ả. Biển hiệu của In Bloom hắt sáng lấp lánh, phản chiếu lên khung kính cửa tiệm, khiến ba nhân vật chính như được ôm trọn trong một thứ hào quang vừa có màu, có hương, vừa có cả mùi thuốc súng len lỏi từ phía cô gái đứng ngược sáng.

Người ôm thùng thuốc nổ hạng nặng đó, đương nhiên không ai khác chính là thần tiên Tây tỷ thiểu năng.

Chỉ có điều, ngay khi cái miệng của Đổng Kiều Tây còn chưa kịp xả ra tràng đạn đầu tiên, khi từng cơ mặt đang rục rịch chuẩn bị cho một cú cà khịa có kiểm soát, thì cô chợt khựng lại.

Vì lòng bàn tay cô vừa chạm phải một thứ gì đó mềm nhỏ, hơi gợn sóng vô cùng quen.

"Chính là nó!" Tâm trí Đổng Kiều Tây nổ tung như pháo hoa. Trong nháy mắt, bao nhiêu ghen tuông, cáu kỉnh, và cả khí thế muốn gây hấn vừa rồi đều bị ném ra sau đầu.

Và chẳng buồn quan tâm đến anh chàng soái ca đang định ra tay cứu mỹ nhân, cô nhướng mày, sải bước tiến lên, vô tình nhưng cố ý tách ra bàn tay người ta đang nắm cánh tay tình đầu của cô. Rồi cất giọng vừa đủ lớn để người kia nghe rõ, lại vừa đủ nhỏ để tạo thành một cú tát âm thầm:

"Cảm ơn anh trai có ý tốt, nhưng có tôi ở đây rồi. Tôi có thể tự chăm sóc vợ của mình."

"Cậu!"

"Hàn Y!"

Hạ Hàn Y và anh chàng soái ca đồng thời lên tiếng.

Anh chàng ấy không tin vào điều cô gái kia vừa nói nên vội nhìn Hạ Hàn Y, Hạ Hàn Y thì nhìn Đổng Kiều Tây với ánh mắt pha giữa giận hờn và không muốn dây dưa.

Chỉ có người vừa ngang ngược kích nổ quả bom thông tin kia là bình thản trình diễn.

"Đi thôi, chị đưa em đến bệnh viện." Không cần hỏi, không cần xin phép. Đổng Kiều Tây vừa nói dứt câu đã cúi xuống, bế bổng Hạ Hàn Y lên như bế em bé khiến Bùi Thục Chiêu và Đường Vi cuống cuồng chuồn ra khỏi xe ô tô.

"Kiều Tây, cậu, mau để mình xuống." Viền tai Hạ Hàn Y thoáng ửng hồng, nhưng giọng nói rất nhanh đã lạnh đi như có lớp sương mỏng vừa phủ qua.

"Cậu mà còn tự ý như vậy nữa, thì ngay cả bạn học cũ, chúng ta cũng không thể."

Chỉ tiếc là chút băng giá này không ngăn được ai kia.

"Được, không thể là bạn học cũ thì không là bạn học cũ, là vợ vợ được rồi." Đổng Kiều Tây dứt khoát bế Hạ Hàn Y đi thẳng ra chiếc Aston Martin Vantage màu ánh tím khói chuyển bạc độc quyền của mình.

Thế nhưng, khi tay cô vừa với đến tay nắm cửa xe thì một giọng nam trầm ổn nhưng dứt khoát vang lên phía sau:

"Xin lỗi, nhưng cô ấy chưa đồng ý đi cùng cô."

Đổng Kiều Tây bị bóng của người ta che nửa gương mặt, vô tình khiến cô trông càng gợi cảm và nguy hiểm, như chú báo hoang vừa phát hiện kẻ lạ đang tiến vào lãnh thổ của mình.

Thân nhiệt cô giảm sâu, lạnh hơn cả mưa phùn đầu đông vừa đổ xuống, thứ lạnh xuyên qua từng lớp áo thời thượng, thấm vào làn da mỏng manh của người trong vòng tay.

Hạ Hàn Y biết, Đổng Kiều Tây sắp nổi lên tính tình. Và đương nhiên, cô không muốn người ta ẩu đả ngay trước cửa tiệm của mình, lại còn là ẩu đả vì mình.

Nên cô đành xuống nước, vì người đang bế cô là kiểu người chỉ ăn mềm không ăn cứng. Mười năm trước, chị ấy một mình đánh năm tên du côn to cao phải nằm liệt giường hai tháng, chỉ vì dám buông lời xúc phạm cô. Nếu giờ lại động thủ với Trần Đình Nam này, chẳng phải anh ấy sẽ bị đánh tơi tả đến mức không còn biết mình là ai sao?

"Em không sao đâu, anh Nam. Cảm ơn anh đã giúp em giao hàng mấy hôm nay ạ." Hạ Hàn Y mỉm cười, giọng nhẹ như gió chiều.

"Nhưng anh không cần tốn thời gian giúp em nữa đâu ạ, em vừa tuyển được người mới rồi."

Cô liếc nhanh qua sườn mặt trắng phấn đang căng cứng của Đổng Kiều Tây rồi thong thả nói tiếp, giọng mềm đi một chút nhưng từng chữ vẫn đủ để người kia nghe rõ:

"Em đi cùng cô ấy đến bệnh viện. Lần sau em mời anh ăn cơm nhé!"

Đổng Kiều Tây nghe vậy thì tạm hài lòng. Ánh mắt cô rơi lên cổ tay Hạ Hàn Y, nơi vòng tay năm xưa vừa lộ ra khỏi tay áo giữ nhiệt, lấp lánh trong ánh đèn như một lời khẳng định âm thầm.

"Em ấy vẫn yêu mình."

Nhưng diễn biến tiếp theo lập tức khiến cô muốn phát hoả.