Chương 8

Trong ánh sáng giao thoa diệu kỳ, dãy phố nhỏ như bị sẻ đôi thành hai thế giới.

Một bên ngang ngược tựa rượu mạnh, ánh đèn xe lóe lên, phản chiếu vào mắt phượng của Đổng Kiều Tây, nơi kiêu hãnh và ghen tuông quấn lấy nhau như khói thuốc chưa tàn.

Một bên ngọt mềm như kem vani, khi cô chủ nhỏ của In Bloom vẫn còn chưa hoàn hồn sau sự cố bất ngờ, gò má ửng hồng và nụ cười lúng túng tựa mật đường tan trong nắng.

Hai thế giới ấy, một cay, một ngọt, một kiêu hãnh, một dịu dàng cùng bị kẹt lại trong hoàng hôn chưa kịp tắt, như thể thời gian cũng phải dè chừng mà đứng im để xem ai sẽ là người chạm tới ai trước.

"Cạch!” Âm thanh mở cửa xe khô khốc vang lên khiến Bùi Thục Chiêu và Đường Vi giật mình nhìn sang, thì chủ nhân của nó đã nghiêng người bước xuống.

Bùi Thục Chiêu vội vàng kéo vạt áo của bạn thân:

"Này, Kiều Tây, cậu không được đánh người đâu đấy nhé!"

"Luật sư Chiêu đừng lo. Không phải ai cũng có may mắn được tận hưởng nắm đấm của mình đâu."

Đường Vi và Bùi Thục Chiêu cùng nghẹn họng, nín thở dõi theo bóng dáng kiêu ngạo đang sải bước về phía In Bloom.

Không phải họ lo Đổng Kiều Tây chịu thiệt, mà là sợ anh chàng kia sẽ bị thần tiên Tây tỷ này đấm không trượt phát nào.

"Chị Chiêu, liệu chị Kiều Tây có đánh người ta không ạ?" Đường Vi ngập ngừng hỏi, giọng nhỏ xíu như sợ đánh động đến cả số phận của anh chàng kia.

Cô chớp mắt nhìn theo bóng lưng Đổng Kiều Tây, dáng đi thẳng tắp, từng bước toát ra khí chất của một người đang kìm nén cơn giận bằng phong thái của nhà tài phiệt, chứ không phải bằng đạo đức xã hội.

"Chị Kiều Tây từng được mời vào hiệp hội võ thuật quốc tế. Công phu của chị ấy cực kỳ lợi hại. Một khi chị ấy động thủ, thì ngay cả mười anh chàng to cao kia cũng không nhằm nhò gì đâu ạ."

Bùi Thục Chiêu phì cười liếc nhìn trợ lý của bạn tốt nhưng không phản bác. Bởi thực tế chính là như vậy. Kiều Tây luyện võ trước cả khi biết tự mặc quần, tố chất vô cùng tốt, nếu cậu ấy không làm kinh doanh thì có thể đã trở thành nhân tài võ học trăm năm có một của nước nhà rồi.

Nhưng vượt ra khỏi lo lắng của hai người, không có cảnh tượng bạo lực nào diễn ra.

Vì lúc này trước cửa của In Bloom, Hạ Hàn Y đã vội vã rời khỏi l*иg ngực của người kia.

"Cảm ơn anh... a...!"

Cú trượt chân thứ hai bất chợt ập đến, chỉ là lần này, ai đó đã nhanh tay hơn.

"Bụp!" Hạ Hàn Y lần nữa rơi vào l*иg ngực người ta, nhưng không phải là l*иg ngực rắn chắc với mùi nước hoa nam nồng đậm, mà là một vòng tay thơm mềm, ấm áp, mang theo chút hương Davidoff lạnh lùng vừa bị gió thổi tan, phảng phất mùi gỗ tuyết tùng và cả vị nắng nhạt còn vương lại trên áo khoác đắt tiền.

Nhưng giọng của người này vang lên lại không êm ả chút nào, mà lười biếng chở theo ý tứ mỉa mai pha lẫn giận hờn.

"Cô chủ của In Bloom có vẻ thích ngã vào lòng người khác quá nhỉ?"

Hạ Hàn Y nhíu mày vì cơn đau nhói bất chợt truyền lên từ cổ chân, có lẽ chân cô bị trẹo nhẹ sau cú trượt vừa rồi. Nhưng trước thái độ chẳng hề thân thiện của người vẫn đang ôm mình, cô liền nén đau và lạnh lùng nới ra khoảng cách.

"Thì ra là lớp trưởng à?" Cô mỉm cười nói, nhưng không thấy ý tứ vui vẻ gì khi gặp bạn học cũ cả, mà là kiểu cười nhàn nhạt, vừa mềm lại vừa sắc.

"Cậu đúng là hiểu mình còn hơn cả mình đấy. Dù sao cũng cảm ơn nhé, nhờ có cậu mà hôm nay mình được ngã vào lòng của cả trai đẹp lẫn gái đẹp rồi."

Ngay sau đó, Hạ Hàn Y còn nói thêm một câu khiến Đổng Kiều Tây thấy, cô đúng là vừa tự ôm đá ném xuống chân mình.

"Cậu nói đúng, mình thực sự… rất thích đấy."

"Em..." Đổng Kiều Tây nhíu mày đến phát đau. Nhưng còn chưa kịp nói gì ngoài một tiếng vừa rồi thì cô gái của cô đã tập tễnh xoay người rời đi.

"Muốn đi sang chỗ anh chàng kia?" Kiều Tây cáu kỉnh nghĩ rồi vội hành động theo bản năng, nghiêng người nắm lại cổ tay tình đầu:

"Chị đưa em đi bệnh viện kiểm tra."

"Để anh đưa em đi." Anh chàng kia lúc này mới lên tiếng. Giọng ấm, trầm và đáng tin cậy, bàn tay vững chắc theo phản xạ nắm lấy bắp tay Hạ Hàn Y một cách lịch thiệp, nhưng rơi vào mắt Đổng Kiều Tây, cảnh tượng ấy lại giống như mồi lửa bén vào thùng thuốc nổ.