Chương 7

Không khí trong phòng lơ lửng một giây, rồi tan ra cùng tiếng cười như bánh đa nướng của Bùi Thục Chiêu, giòn tan, thơm mùi trêu chọc và đủ độ bén để khiến người đối diện đen mặt.

"Cậu cười cái gì?" Đổng Kiều Tây liếc xéo cây cột điện nào kia rồi ngả người mở cửa sổ, kẹp một điếu Davidoff Gold giữa hai ngón tay thon dài, trắng nõn, châm lửa bằng chiếc Dupont bạc ánh vàng.

Khói thuốc len lỏi qua mái tóc buông hờ, vẽ lên gò má lạnh lùng một lớp mờ ảo đến mức khó phân biệt được đâu là sương khói, đâu là nắng chiều và đâu là khí chất. Mỗi hơi thở như có nhịp điệu riêng, chậm, trầm, và đủ khiến căn phòng trở nên xa xỉ hơn cả đồ nội thất trong đó.

"Trời ạ, người bạn thần tiên Tây tỷ thiểu năng này không chỉ đẹp, mà còn đầy mùi quyền lực và cả một chút sa đọa rất hợp thời." Bùi Thục Chiêu âm thầm gào thét trong lòng, nhưng ngoài mặt thì vẫn luôn biết cách khiến người ta nghẹn họng:

"Cậu còn dám hút thuốc à? Trên người cô chủ của In Bloom toàn mùi bơ đường và vani thơm dịu, cậu mà mang cái mùi khói Davidoff trộn với gió đêm và kiêu ngạo nhân tạo này lại gần, có khi người ta tưởng cậu vừa bước ra từ hộp đêm tầng ba mươi lăm ngập mùi rượu mạnh và đàn bà đẹp, chứ không phải là từ phòng làm việc đâu."

"Khụ!" Đổng Kiều Tây chưa kịp ho tiếng thứ hai thì Bùi Thục Chiêu đã được đà tiến đến.

"Vậy chuyện đó là thật hả?"

"Chuyện gì?"

"Chuyện cậu và cô chủ của In Bloom. Cậu thích người ta, đúng không?"

"Đúng hay không thì liên quan gì đến cậu?"

Bùi Thục Chiêu nhìn điếu Davidoff Gold bị thẳng tay dập tắt, nằm cô độc giữa gạt tàn như một nạn nhân bất ngờ của cuộc chiến cảm xúc thì nhướng mày, giọng kéo dài đầy đắc ý:

"Sao lại không liên quan được? Cậu quên là mình định cư lâu dài ở Ngũ Hành Sơn à? Thành phố nhỏ thế này, chuyện gì qua mắt được luật sư Chiêu này chứ?"

"Nếu cậu thật sự thích cô chủ In Bloom, mình sẽ giúp cậu thu thập toàn bộ thông của cô ấy. Còn nếu cậu không thích thì thôi, chỉ là có chuyện này rất hay ho!" Bùi Thục Chiêu cố tình ngắt giọng, đẩy nhẹ hợp đồng cho thuê nhà sang cho bạn tốt, rồi thả một câu như rắc ớt vào vết thương đang cố giấu của người ta:

"Nghe nói có một anh chàng vô cùng bảnh, cao mét tám mấy, có nhà, có xe, đặc biệt là tối nào cũng xuất hiện ở In Bloom. Không biết đó là người quen, người đang theo đuổi, hay là chồng của cô ấy?"

Mặt Đổng Kiều Tây lập tức tối sầm. Lông mày cô giật nhẹ như hai nhánh kiếm nhỏ vừa được tuốt ra khỏi vỏ, ánh lên thứ sắc lạnh của bản năng bảo vệ lãnh thổ. Môi mỏng thì mím chặt đến mức có thể cắt đôi cả trời chiều đang ngả sang màu mật đắng. Nhìn qua tưởng chừng đang giận, nhưng trong đáy mắt lại ánh lên một lớp sợ hãi mỏng tang như sương đầu thu, thứ cảm xúc nhỏ đến mức người ta dễ bỏ qua, nhưng lại đủ để làm tim cô đau thắt.

"Hàn thực sự kết hôn sao? Em ấy thực sự không cần mình sao?" Suy nghĩ của Đổng Kiều Tây bỗng yếu ớt như điếu Davidoff Gold vừa rơi vào đáy ly rượu cũ, đυ.c, mặn, và phảng phất chút vị cháy khét của khói thuốc chưa kịp tan.

Tàn tro kiêu hãnh còn sót lại trong cô cũng theo đó lụi dần, chỉ còn hơi khói thuốc lạnh lẽo, len qua kẽ ngực như một làn sương mang mùi tiếc nuối, bỏng rát và vô ích.

Nhưng thần tiên Tây tỷ là ai chứ? Là cô ngựa hoang kiêu hãnh sinh ra giữa thảo nguyên rực nắng, chỉ thích gió đuổi theo mình chứ chẳng bao giờ chạy theo ai. Chẳng lẽ lần duy nhất quay đầu chạy theo một bông hoa dại nhỏ liền thất bại?

"Không thể nào!" Đổng Kiều Tây nghiến răng, nghiêng đầu. Hoàng hôn đúng lúc xuyên qua cửa kính trong suốt, khéo léo phủ lên gương mặt phú quý quá mức của cô một tầng sáng rực rỡ đến mức gần như xa xỉ.

Ánh nắng lấp lánh vẽ viền quanh sống mũi vương giả, hắt lên khóe môi mím chặt, nơi kiêu ngạo và tự tôn đang giao nhau, tựa như cả bầu trời đang được phản chiếu trong cơn giận dữ được nén kỹ.

"Mình yêu em ấy! Mình yêu Hạ Hàn Y, cô chủ nhỏ của In Bloom, mối tình đầu cũng là mối tình chân chính duy nhất của mình."

Đổng Kiều Tây đứng bật dậy như một mũi tên đã kéo căng dây, ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn trượt dọc theo đường cong vai áo, rọi lên sống lưng thẳng tắp mang dáng dấp của một kẻ đã ra trận thì không chấp nhận trở về tay trắng.

Trước khi đi đến cửa phòng làm việc, cô xoay người lại, môi mỏng nhếch thành một nụ cười nửa kiêu ngạo, nửa bất cần, giọng nói trầm khàn đầy mùi khói thuốc và quyết liệt:

"Chỉ cần em ấy chưa kết hôn, mình nhất định sẽ chinh phục được em ấy lần nữa và biến em ấy thành phu nhân của mình."

"Ơ, ừm, này, Kiều Tây, cậu đi đâu đấy?" Bùi Thục Chiêu phấn khích cầm túi bánh ngọt chạy theo, còn tiện tay kéo luôn trợ lý của người ta.

Nhưng ngay khi luật sư Chiêu vừa xác nhận được rằng cô chủ của In Bloom vẫn còn độc thân, và xe của Đổng Kiều Tây chỉ còn cách tiệm bánh vài cái sải chân, thì cảnh tượng trước mắt khiến cả ba người cùng trầm cảm tập thể.