Chương 6

Rất nhanh sau đó, khi Hạ Hàn Y còn đang bận rộn lật từng tờ giấy ghi chú chằng chịt những con số thuê mặt bằng và địa chỉ có thể thương lượng, thì cửa tiệm của In Bloom bật mở.

Tiếng chuông gió leng keng reo lên một cách hồ hởi, như thể nó biết sắp được chứng kiến chuyện hay.

Cô bé nhân viên trực quầy lập tức nhận ra hai người vừa bước vào, một người là dì chủ nhà, còn người kia chính là nữ luật sư có tiếng của Ngũ Hành Sơn.

Bùi Thục Chiêu vừa gật đầu chào hỏi một cái, dì chủ nhà liền biết mình nên ứng xử thế nào cho khéo nên đon đả hướng Hạ Hàn Y nói:

"Y à, dì xin lỗi vì đã khiến cháu lo lắng về chuyện cửa tiệm. Giới thiệu với cháu, đây là cô Chiêu, chủ mới của ngôi nhà này. Nhưng cháu yên tâm, cô Chiêu chưa vội sử dụng đâu, nên cháu cứ làm hợp đồng thuê tiếp vài năm tới với cô ấy rồi từ từ lại tính nha. Còn đây là tiền thuê nhà ba tháng cuối năm, cùng phí đền bù hợp đồng, dì gửi lại nhé."

Lời vừa dứt, dì chủ nhà liền gật đầu chào cả hai bên rồi nhanh nhẹn rút lui, động tác dứt khoát và khéo léo không một chi tiết thừa khiến Hạ Hàn Y không biết nên vui hay lo lắng.

Mặt bằng này vừa có người muốn thuê với giá gấp đôi hiện tại, giờ không biết chủ mới này đưa ra giá bao nhiêu?

Cô lịch sự bưng ra một tách trà ô long ướp hoa hạnh nhân, nhẹ đặt ở vị trí vừa khéo trên bàn gỗ mà cô gái kia đang ngồi.

"Chào chị, tôi là Hạ Hàn Y, chủ tiệm bánh. Không biết chị Chiêu đã chuẩn bị hợp đồng cho thuê nhà chưa ạ?”

"Tất nhiên là có rồi, cô Y xem lại đi, nếu còn thiếu sót gì thì cứ thoải mái bổ sung nhé." Bùi Thục Chiêu mỉm cười, đẩy tập hồ sơ đã được kẹp gọn gàng về phía Hạ Hàn Y.

Giọng cô mềm mại, chuyên nghiệp, nhưng khóe môi vẫn ẩn chứa chút tinh nghịch của người biết mình đang đóng vai trung gian trong một phi vụ lạ đời.

Hạ Hàn Y nhận lấy bản hợp đồng và ngồi xuống ghế đối diện. Ánh sáng buổi chiều hắt qua ô cửa kính lớn, rọi lên bóng dáng nhỏ nhắn và nghiêm túc của cô, vừa tĩnh, vừa sáng, như một vệt nắng cố chấp len vào căn phòng đang tràn ngập mùi bánh và trà.

"Hợp đồng rất rõ ràng. Cảm ơn chị Chiêu. Nhưng giá thuê hình như có vẻ ưu đãi quá không ạ?" Hạ Hàn Y cực kỳ bất ngờ vì mức giá này, thấp hơn một nửa so với trước đây, và đương nhiên là rẻ hơn so với mặt bằng chung của cả dãy phố.

"Cô Y nghĩ nhiều rồi. Tôi đã xem xét kỹ, giá thuê này hoàn toàn hợp lý." Bùi Thục Chiêu dừng lại một nhịp, nhấc tách trà lên, cố tỏ ra trịnh trọng mà cuối cùng vẫn không giấu nổi vẻ dí dỏm nơi khóe môi:

"Bởi vì tôi là người hâm mộ mousse hồng tiêu chanh vàng của cô. Nếu cô Y thấy giá thuê ưu đãi như vậy, thì sau này, mỗi tháng có thể miễn phí cho tôi vài phần bánh ngon là được rồi."

"Vậy cảm ơn chị Chiêu." Hạ Hàn Y không khách sáo nói.

Sau khi ký tên vào hợp đồng, cô đứng dậy, bước về phía quầy trưng bày chọn ra một túi giấy tinh tế, cột nơ ruy băng màu hồng nhạt.

Bên trong là ba phần mousse hồng tiêu chanh vàng và một hộp dorayaki bốn mùa cực kỳ xinh đẹp.

Hạ Hàn Y đặt túi bánh xuống bàn, khẽ mỉm cười nói:

"Đây là món trứ danh, cùng với món sáng tạo mới nhất của tiệm bánh, xem như quà cảm ơn chị Chiêu đã ưu ái In Bloom. Em hy vọng chị sẽ thích." Giọng Hạ Hàn Y nhẹ như nắng cuối chiều, lại ngọt hơn cả bánh khiến Bùi Thục Chiêu suýt bị bẻ cong giới tính, và ngay nửa giây sau đó, cô luật sư nổi tiếng lạnh lùng bỗng bừng tỉnh trong cơn giác ngộ vũ trụ.

"Khoan đã! Kiều Tây yêu thích người cùng giới. Cô chủ In Bloom lại xinh đẹp kiểu dịu dàng như vậy. Cậu ấy còn vừa bỏ tiền mua ngôi nhà với giá đắt đỏ, còn giảm nửa giá thuê nhà cho người ta, có khi nào đang phải lòng cô gái này rồi không?" Luật sư Chiêu háo hức cầm hợp đồng cho thuê nhà và chiến lợi phẩm chạy ngay về văn phòng chi nhánh của KT. Nhưng không phải để ăn bánh, mà là để đào tin nóng hổi từ thế giới tình cảm phức tạp như mớ tơ vò của cô bạn thân.

"Này, Kiều Tây, có phải cậu, a, mình chưa nhìn thấy gì, chưa nhìn thấy gì đâu!"

Cánh cửa phòng giám đốc bật ra rồi đóng lại với tốc độ ánh sáng, nhanh đến mức nếu xem lại camera giám sát, chắc chỉ kịp trông thấy một vệt bóng mờ mang tên Bùi Thục Chiêu, nhưng Đổng Kiều Tây lại không thể phát tiết, vì ngoài người bạn này ra, không ai dám tự ý vào phòng làm việc của cô mà chưa được cho phép.

"Xin lỗi chị Kiều Tây!"

"Không sao, lần sau chú ý một chút." Đổng Kiều Tây lười biếng cắt lời. Cô nghiêng đầu nhìn qua gương mặt xinh đẹp đang cố tỏ ra thẹn thùng của cô thư ký trẻ, chỉ một ánh mắt hờ hững đánh giá cũng đủ khiến mọi lớp phấn son như bị bóc trần.

"Muốn dùng mỹ nhân kế với tôi à? Tôi ăn chơi chứ không ăn tạp đâu." Giám đốc Tây nghĩ thầm rồi lập tức chỉnh đốn cấp dưới:

"Giá trị nhan sắc của em rất cao, nhưng ở KT, đó không phải là vốn liếng mà chỉ là ưu thế. Tôi hy vọng em sử dụng nó đúng cách, bởi KT không thiếu người đẹp, cũng không hiếm người giỏi, nhưng người vừa đẹp vừa giỏi thì càng đáng giá."

Đổng Kiều Tây chậm rãi nói, từng câu từ như những giọt cà phê đen rơi xuống ly thủy tinh, đậm, sắc, và đủ để khiến cô thư ký trẻ tỉnh táo đến tê rát, mọi ý đồ không trong sáng bị bẻ gẫy, mộng tưởng tìm sugar boss, hay ý nghĩ leo thang nhanh bằng sắc đẹp vội rụng rơi không kèn không trống.

Cô thư ký trẻ cúi đầu, giọng nhỏ như gió thu vừa tạt ngang qua mưa lạnh:

"Em hiểu rồi, chị Kiều Tây."

Đổng Kiều Tây "ừ" một tiếng, rồi nghiêm chỉnh ký nốt vào tập hồ sơ trên bàn làm việc, bút máy lướt trên giấy nghe soạt một tiếng gọn gàng, dứt khoát, y như cách cô kết thúc mọi chuyện.

Cô thư ký vội cúi chào rồi rời khỏi phòng. Cánh cửa khép lại êm ru như chưa từng có màn thư ký trẻ ngã vào l*иg ngực giám đốc giàu có nào cả, chỉ có người chứng kiến thước phim gây hiểu lầm đó là đang sáng chói như cột đèn giữa đêm đông.

"Cậu đừng nhìn mình bằng ánh mắt soi thấu cả tiền kiếp đó nữa được không hả? Người ta trượt chân thôi."

"Người ta biết cách chọn chỗ trượt chân quá nhỉ?" Bùi Thục Chiêu liếc túi bánh trong tay thì liền nảy ra ý tứ trêu đùa, nên vội nhấn nhá nói tiếp:

"Nếu cô chủ nhỏ của In Bloom mà cũng trượt chân, rồi rơi vào l*иg ngực anh chàng nào đó thì sao đây?"

"Em ấy không bất cẩn như vậy!" Đổng Kiều Tây vô thức nâng cao giọng rồi mới nhận ra, hình như mình bị gài thì đã muộn.