Chương 49

"Sếp Tây!" Mấy người Tô Tĩnh đồng loạt kêu lên.

Căn hộ số 666 là "căn hộ vàng" của Nam Hải Châu, biểu tượng danh tiếng của toàn khu. Thế mà Sếp nhà họ nói ra nhẹ tênh, cứ như đang mặc cả mớ rau ngoài chợ vào đúng mùa thu hoạch, khiến cả nhóm người của KT toát mồ hôi hột.

Đồ Nam thì cười lớn, mắt loé lên tham vọng.

"Được, thành giao."

Để chắc chắn, Đồ Nam tự tay viết cam kết, điểm chỉ, rồi còn quay video làm chứng.

Đến phần luật chơi, anh ta cười nửa miệng, giọng nồng mùi bia và thách thức, nhưng lại toát ra vẻ quân tử khó bắt bẻ:

"Đánh tay không, năm phút, không giới hạn chiêu thức. Ai thảm hơn thì thua. Anh đây bỏ giày cho công bằng, để nhỡ cô Đổng có thua thì khỏi bảo là đàn ông bắt nạt phụ nữ."

"Được. Anh bỏ giày, tôi bỏ giới hạn." Đổng Kiều Tây nói, giọng lạnh và chậm. Chiếc bomber da đen thời thượng được cô rũ khỏi vai, ném gọn cho Tô Tĩnh.

Bên trong là bộ nhung xanh navy loại thể thao, thứ chất liệu và kiểu dáng vừa mềm, vừa ngông, phản chiếu ánh đèn như nước loang trên lụa.

Dưới ánh chiều đang tan chảy mây mù, gương mặt mang nét vương giả lười biếng của cô ngẩng lên, đẹp ngạo kiều như mẫu đơn, lạnh như lưỡi kiếm vừa tuốt khỏi vỏ.

Tóc dài búi cao, vài sợi ngang bướng y như chủ của chúng, rũ xuống, thách thức gió ẩm thổi tung mà chẳng hề rối.

Tổng thể, thủ lĩnh của KT như một nghịch lý hoàn hảo, vừa mềm mại, vừa sắc bén, vừa yên tĩnh lại vừa nguy hiểm, như một lời cảnh báo trước khi bão nổi.

Cô nâng cằm, khóe môi khẽ nhếch và thả ra một từ với âm lượng đủ lớn để nghe rõ, cũng đủ để cả hành lang không dám thở mạnh:

"Mời!"

"Mời!"

Đồ Nam đá tung giày, tiếng đế va vào sàn gạch dội lên nặng trịch.

Anh ta lao tới, thân hình cao lớn cuốn theo luồng gió rít, nhanh, mạnh và cuồng dã, như thể muốn nuốt chửng Đổng Kiều Tây ngay trong đòn đánh đầu tiên.

Cùng lúc này, ở chung cư cao cấp Hoa Hồng.

Hạ Hàn Y và khách của cô vừa thống nhất xong về đơn đặt hàng tuần tới, thì bên ngoài, trời đang tối đen bỗng sáng bừng vài phút rồi lại đổ mưa.

Lần này không còn là cơn mưa dai dẳng, mà là mưa ào xuống như ai đó dốc cả bầu trời, từng hạt nặng trĩu va loạn trên kính, vỡ thành vô số tia sáng rồi tan biến trong tích tắc.

Hàn Y tắt laptop, chầm chậm đi đến cửa sổ bằng kính trong suốt và nhìn xuống đại lộ.

Dưới kia, dòng xe đang rối loạn giữa cơn mưa xối xả, đèn pha loang như dải lụa vỡ ánh.

Cô xem lại đồng hồ, giọng mềm nhẹ xen lẫn chút lo lắng:

"Gần năm giờ rồi. Không biết Tây và anh Tư sắp về chưa?"

Trong khi đó, đôi vợ chồng trẻ bị kẹt lại ở Nam Hải Châu lại chẳng hề sợ hãi. Một phần vì được người của KT bảo vệ chu đáo, phần còn lại vì họ đang đau đầu để cố nhớ xem đã gặp Đổng Kiều Tây ở đâu rồi.

Người chồng bỗng vỗ trán, giọng bật ra đầy ngạc nhiên:

"Anh nhớ rồi! Cô ấy là chuyên gia thiết kế nội thất top mười châu Á. Năm ngoái, chính ông nội của Kim Tiền đã mời cô ấy thiết kế biệt thự."

"Ông nội anh Tiền?" Người vợ tròn mắt. Khi thấy chồng gật đầu, cô liền xuýt xoa:

"Thảo nào. Căn hộ này không chỉ ở vị trí vàng, mà còn có nội thất đỉnh hơn hẳn mọi căn chúng ta từng xem." Cô ngừng lại đúng hai giây, rồi giật mình:

"Khoan đã, ông nội anh Tiền chẳng phải là Hoàng Kim Bắc, một trong bốn cổ đông của Tứ Hải sao?"

Khoảng không chợt lơ lửng giữa suy nghĩ gấp gáp của đôi vợ chồng trẻ.

"Anh gọi cho Kim Tiền." Người chồng vội lấy điện thoại gọi cho bạn thân.

Cách đó vài cung đường. Tại một biệt thự hướng ra biển.

"Đồ Kiến Đông, ông mau đến Nam Hải Châu kéo cháu trai ông về ngay cho tôi." Hoàng Kim Bắc tức giận tới mức chòm râu trắng như cước của ông rung lên như muốn tách đôi từng sợi. Ông chống gậy ba toong, giọng lắng đọng nhưng đầy uy quyền:

"Mau, đến Nam Hải Châu."

"Ông à!" Hoàng Kim Tiền vội khuyên ngăn:

"Ông cũng gọi cho ông Đông rồi còn gì. Đồ Nam là cháu nội của ông ấy, ông để ông Đông tự xử lý đi ạ."

"Không được." Hoàng Kim Bắc nghiêm mặt:

"Người Đồ Nam đang đυ.ng tới, nếu nó biết thân phận thật của người ta, chắc nó sẽ chết lâm sàng đấy!