Người này hẳn là giữ chức vị cao tại Tứ Hải. Vì ngay khi anh ta xuất hiện, đám đàn em lỗ mãng trước đó lập tức cúi đầu, giọng vừa kính, vừa sợ:
"Anh Nam!"
"Anh Nam!"
Đồ Nam chậm rãi đi tới, từng bước nặng nề dồn xuống nền gạch như muốn khắc dấu ấn uy quyền, hoặc có thể là bắt đầu ngấm men say. Vì trong tay anh ta đang cầm theo một chai Rochefort 10 uống dở, ánh mắt lướt qua từng gã đàn em khiến chúng không dám động đậy:
"Ừ. Bán được căn hộ đó rồi hả? Hợp đồng đâu? Bao nhiêu tiền?"
Cả đám im bặt, chỉ còn tiếng "chách chách" khi Đồ Nam tu Rochefort 10, mùi socola và trái cây khô nồng ấm lan toả, quấn quanh anh ta như một lớp hào quang vừa mê hoặc, vừa nguy hiểm, từng bước đi hơi chao nghiêng, như rót cả quyền lực và men say vào không khí.
Đổng Kiều Tây chứng kiến cảnh này thì cười thầm:
"Nhóm côn đồ này cũng biết sợ cơ đấy!" Rồi cô không thèm quan tâm chuyện của chúng, liền ra hiệu cho Si Điệp và Triệu Hoà vào căn hộ của KT.
Nhưng nhóm Tô Tĩnh ở bên trong vừa mở cửa, ba người Đổng Kiều Tây ở ngoài chưa kịp đi thêm bước nào, thì một tên trong đám người kia đã ghé vào tai Đồ Nam nói nhỏ gì đó, nên anh ta đã nhanh chân chặn ngang ở giữa cửa, khiến người của KT bị ngăn cách bởi bức tường đầy mùi Rochefort 10.
"Đây là căn hộ của chúng tôi, phiền anh nhường đường!" Si Điệp không nhịn được đành lên tiếng.
Chỉ là Đồ Nam không hề để ai vào mắt, còn cố tình dùng đáy chai bia đẩy vào ngực Si Điệp mấy cái:
"Thằng nhóc, thấy ông nội còn không mau chào?"
"Thật ngại quá, ông nội tôi đi gặp các cụ từ lâu rồi. Anh muốn là ông nội của tôi à? Vậy mau chết đi, tôi sẽ thương tình thắp cho anh vài nén hương đấy." Si Điệp cũng không phải dạng người dễ bị bắt nạt, cậu đứng chắn trước mặt Sếp mình rồi hiên ngang đáp trả khiến Đồ Nam tức điên.
"Mày được lắm. Để xem, mày có thể mạnh miệng được bao lâu?"
Lời nói còn chưa dứt, Đồ Nam đã vung chân đạp thẳng tới ngực của Si Điệp.
Chỉ trong một phần mười của tích tắc đó, Đổng Kiều Tây còn nhanh tay hơn. Cô túm cổ áo giữ nhiệt của Si Điệp kéo mạnh về phía sau, khiến cho cú đá như xé gió của Đồ Nam rơi vào không khí.
Đúng lúc này, Vi Yến Tư chạy lên tới nơi. Thấy em họ sắp giao chiến với tên to cao gấp đôi, anh vội phi vào nhưng Đổng Kiều Tây cao giọng ngăn lại.
Ai ngờ, Đồ Nam cũng cùng lúc quát đám đàn em đang rục rịch xông lên.
"Đây là chuyện của em!"
"Đây là việc riêng của tao."
Một khoảng lặng đẫm mùi thuốc súng vụt qua.
Đám đàn em của Đồ Nam lạnh gáy. Lần đầu tiên bọn chúng thấy có một người, lại còn là một cô gái dám đối đầu trực diện với phó giám đốc Tứ Hải, mà còn theo kiểu bạo lực trần trụi như vậy. Nhưng nhìn ánh mắt lạnh hơn dao của Đổng Kiều Tây, cộng thêm cú siết tay suýt gãy xương ban nãy, thì tên nào cũng hiểu, cô không phải dạng vừa.
Người của KT thì không dám thở mạnh. Vì năng lực lãnh đạo của Sếp tổng nhà họ không cần phải bàn cãi, nhưng đánh nhau thì làm sao đây?
"Anh Tư, giúp em bảo vệ khách hàng." Đổng Kiều Tây nói nhỏ với Vi Yến Tư rồi đi thẳng ra giữa hành lang.
Đồ Nam bên kia không hề say, cũng không ngốc. Anh ta ngay lập tức nhận ra Đổng Kiều Tây có võ, còn là ở trình độ không tầm thường.
"Cầm cho tao!" Đồ Nam tung chai Rochefort 10 còn lại một phần ba lượng bia cho một tên đàn em, rồi đi tới đối diện Đổng Kiều Tây và nhếch miệng cười khẩy:
"Ồ, chúng ta có gì đây? Sếp tổng của KT à?" Đồ Nam cười lớn nói:
"Muốn đánh nhau hả? Cô Đổng? Anh đây không nương tay với bất kỳ ai đâu đấy."
"Trùng hợp quá! Tôi cũng vậy." Đổng Kiều Tây cười nhạt:
"Nhưng đánh mà không có phần thưởng thì vô vị lắm." Cô nghiêng đầu, ánh mắt như vừa như có lửa, vừa khıêυ khí©h:
"Hay là cá cược một ván đi, phó giám đốc Đồ?"
Đồ Nam đứng hình nửa giây rồi không từ chối. Vì xưa nay, anh ta chưa từng thua.
"Được, cá cược thế nào đây?"
"Đơn giản thôi!" Đổng Kiều Tây nói, giọng bình thản nhưng từng chữ rắn như sắt thép:
"Nếu anh thua, Tứ Hải phải công khai xin lỗi trên mọi phương tiện truyền thông, bồi thường đầy đủ cho khách hàng và nhân viên của KT. Cam kết sau này nước sông không phạm nước giếng."
"Vậy nếu cô thua thì sao?"
"Nếu tôi thua thì quyền sở hữu căn hộ vàng này sẽ được sang tên cho anh, ngay ngày mai."