Chương 47

Tô Tĩnh vừa dứt lời, ngoài hành lang tầng sáu liền vang lên những tiếng bước chân dồn dập. Dường như không chỉ có nhóm người vừa nãy của Tứ Hải, mà có lẽ là... có thêm rất nhiều người.

Ngay sau đó, giọng nói của một tên trong nhóm Tứ Hải vang lên, lập tức khiến mấy người Tô Tịnh như thấy ánh sáng cuối đường hầm, còn đôi vợ chồng trẻ thì bất ngờ nhìn nhau.

"Ồ, hoá ra là giám đốc chi nhánh mới của KT đây sao? À mà không..."

Tên này nhìn Đổng Kiều Tây với ánh mắt cực kỳ đáng khinh. Hắn bỏ lửng câu nói một giây, rồi tiến đến với vẻ mặt trêu chọc không hề dấu diếm:

"Phải gọi là tổng giám đốc tập đoàn KT mới đúng chứ? Không ngờ tại Nam Hải Châu nhỏ bé này lại gặp được nhân vật lớn. Chúng ta bắt tay cái nhỉ?"

Hắn đứng chắn ngay trước cửa căn hộ 666 của KT, căn góc "vàng" của cả toà Nam Hải Châu. Hai mặt thoáng hướng ra đại lộ và công viên trung tâm, tầm cao vừa đủ để xa tiếng ồn mà vẫn chạm trọn ánh sáng đẹp nhất thành phố. Nơi này, ngay cả gió cũng có giá.

Đổng Kiều Tây liếc dọc hành lang. Người của hắn đứng kín lối đi, tên nào tên nấy nếu không to cao, dữ tợn thì cũng mang vẻ bất cần đời. Cả đám tụ lại thành một bức tường người thô bạo, chắn giữa ánh chiều đang dần đổi sắc.

Các căn hộ quanh đó thì im phăng phắc, có thể vì chưa đến giờ tan tầm, hoặc đơn giản hơn, vì không ai dám mở cửa.

Một câu hỏi lớn vụt qua trong đầu Đổng Kiều Tây. Nam Hải Châu là chung cư tầm trung do thành phố cấp phép và quản lý chặt, an ninh nội khu thuộc loại nghiêm. Tại sao xảy ra chuyện lớn như vậy mà không thấy bóng bảo vệ, cũng chẳng có lấy một cán bộ nào từ công an phường tới, dù đã gọi điện báo?

"Tứ Hải có người chống lưng sao? Hay định công khai cướp khách hàng, đánh phủ đầu người của KT?"

Đổng Kiều Tây khẽ cười trong lòng, ánh mắt không lộ chút cảm xúc.

Cô không né, không sợ, chỉ nhẹ vươn tay, đáp lại cái bắt tay mà tên kia tưởng sẽ khiến cô chùn bước.

Tên kia liền cười khẩy, trong đầu hắn thầm khinh bạc:

"Tổng giám đốc KT à? Cũng chỉ là quả hồng mềm thôi. Cùng lắm là bồ nhí của ông lớn nào đó, hoặc con tốt được đẩy ra đứng mũi chịu xào để rửa tiền cho người ta."

Hắn cố tình miết ngón cái lên mu bàn tay Đổng Kiều Tây và nghiêng người sát lại, miệng cong lên nụ cười gợi đủ kiểu khıêυ khí©h. Điếu thuốc mới rít còn cháy dở, hắn hít sâu một hơi rồi định thổi khói thẳng vào mặt cô.

Đằng sau, đám đàn em hắn ta phá lên cười, tiếng cười pha mùi thuốc lá và rượu rẻ tiền, hệt như thứ không khí ô uế mà chúng tạo ra.

Triệu Hoà và Si Điệp đứng hai bên Đổng Kiều Tây tức giận vô cùng.

Ngay khi tên cầm đầu nhóm người của Tứ Hải này nhếch môi muốn phả khói thuốc, hai người đồng thời bước lên trước nhưng vẫn chậm một nhịp.

Vì Đổng Kiều Tây đã nghiêng cổ tay, động tác nhẹ đến mức gần như tao nhã.

Một vài tiếng "rắc" khô khốc vang lên.

Mặt tên kia tái mét, nụ cười đông cứng giữa chừng. Toàn bộ ngón tay của hắn đều bị Đổng Kiều Tây bóp chặt đến mức trắng bệch, xương khớp như bị nghiền vụn.

Trái lại, Đổng Kiều Tây vẫn bình thản, giọng đều và lạnh:

"Xin lỗi nhé, tôi dị ứng với khói thuốc và tiếng ồn."

Rồi thả tay ra, nhẹ như không.

Hắn lùi nửa bước, mồ hôi túa trên trán, ánh mắt hoảng hốt và chưa thể tin, người trước mặt hắn, một cô gái chẳng cơ bắp, chẳng lực lưỡng gì, vừa khiến tay hắn suýt gãy.

Triệu Hoà và Si Điệp trố mắt liếc nhau, mặt hai người cũng lúc xanh lúc đỏ nghĩ:

"Sếp nhà mình lợi hại như vậy cơ á?"

Đổng Kiều Tây thì vẫn bình thản nhưng giọng lạnh như thép:

"Bắt tay xong rồi, giờ tôi vào căn hộ của mình được chưa?"

Ánh mắt cô lướt qua từng gã đàn ông, sắc lạnh nhưng vẫn tỏ ra thanh lịch, vừa đủ để khiến đám người của Tứ Hải cứng họng và không dám làm bậy.

Vì bọn hắn không mù. Ngay khi nhìn thấy bàn tay phải của đại ca hắn đỏ au như bị bỏng lạnh, còn mềm nhũn vô lực, thì không có tên nào ngu ngốc tới mức tự biến mình thành nạn nhân tiếp theo cả.

Nhưng đám người này vừa tản ra nhường đường, thì một khách không mời nữa lại tới.