Khi Đổng Kiều Tây và Vi Yến Tư tới nơi, cơn mưa dai dẳng càng lúc càng dày, ánh sáng nhá nhem như đêm ba mươi phủ ngập trời.
Tiếng cãi vã và mùi đất ẩm, trộn với mùi khói xăng từ những chiếc ô tô vừa phanh kít, đan vào nhau tạo nên một khoảng không gian vừa náo nhiệt vừa ngột ngạt, khiến Nam Hải Châu trông chẳng khác gì một khu chợ đầu mối nhỏ vừa mọc lên giữa lòng thành phố.
Đổng Kiều Tây không rõ tình hình thế nào, vì Đường Vi chỉ kịp thông báo là Tô Tĩnh ẩu đả với người của công ty nhà đất khác, thật không ngờ, lại to chuyện như vậy.
Đúng lúc này có hai nhân viên nam của chi nhánh KT chạy đến, họ lập tức nhận ra xe của Đổng Kiều Tây nên vội gõ cửa:
"Sếp Tây!"
Đổng Kiều Tây đương nhiên là nhớ mặt nhân viên của cô:
"Triệu Hoà, Si Điệp, chúng ta chạm mặt
công ty nào? Tô Tĩnh có sao không?"
Triệu Hoà vội đáp, giọng lúng túng pha lẫn chút hoảng hốt:
"Là công ty Tứ Hải. Họ cố tình gây sự với Tô Tĩnh, anh ấy bị thương nhẹ ạ."
Si Điệp cũng vội chen vào, giọng nhanh như gió:
"Nhưng tình hình đang căng lắm ạ! Người của họ vừa đến thêm, chính là hai chiếc xe bên kia. Chi nhánh chúng ta hôm nay lại đi địa bàn hết, tính cả anh Tô Tĩnh thì phe của mình chỉ có năm người. Bọn em cũng báo công an rồi ạ, nhưng mà không hiểu sao họ lại chưa tới."
"Tô Tĩnh đang dẫn khách đi xem căn hộ 666?"
"Vâng."
Đổng Kiều Tây liền nhìn sang Vi Yến Tư, và chỉ vào hai chiếc xe mà người của Tứ Hải vừa lái tới:
"Em lên trước. Hai con ngựa sắt đó giao lại cho anh."
"Không thành vấn đề." Vi Yến Tư vừa dứt lời thì hai người chia sang hai hướng. Đổng Kiều Tây nhanh chân cùng Triệu Hoà và Si Điệp vào Nam Hải Châu, đi ngay phía sau nhóm người của Tứ Hải.
Vi Yến Tư thấy người của hai xe kia đi hết liền hành động. Không ai kịp thấy anh làm gì, cũng không biết làm bằng cách nào, nhưng chỉ chưa đầy hai phút sau, hai chiếc xe này đã biết thành hai cục gạch, ít nhất là trong vài ngày tới, chúng không thể hoạt động.
Lúc này, ngoài người của KT, còn có đôi vợ chồng trẻ đi xem nhà cũng bị kẹt lại trong căn hộ số 666.
Trán của Tô Tĩnh thì bị đánh tới sưng vù, đỏ chót như gấc, nhưng ngay khi vừa nhận được tin nhắn của Si Điệp, anh lập tức lấy lại sự chuyên nghiệp vốn có và chấn an khách hàng:
"Anh chị đừng lo, Sếp tổng của chúng tôi đến rồi!"