Chương 45

Tô Tĩnh gật đầu chào rồi ra ngoài, nhưng vừa đến cửa, giọng Đổng Kiều Tây lại vang lên, trầm nhưng rõ ràng từng chữ:

"Khoan đã!"

Tô Tĩnh xoay người và chờ đợi.

Ai ngờ, câu tiếp theo của vị Sếp tổng này liền khiến anh nhất thời lúng túng.

"Lương thiện là phẩm chất con người nên chọn. Nhưng trong nhiều trường hợp, nhiều loại người…" Đổng Kiều Tây hơi nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lẽo và sáng quắc như lưỡi dao cắt qua lớp sương mờ:

"... thì cần chọn ngược lại, để giữ được sự lương thiện thật sự."

Tô Tĩnh khựng một giây. Câu nói ấy nghe có vẻ nghịch lý, nhưng nhìn vào người trước mặt thì anh lại thấy chí lý.

"Cô gái này mới ba mươi ba tuổi, mà đã là người sáng lập kiêm lãnh đạo cao nhất của tập đoàn bất động sản có chi nhánh khắp trong và ngoài nước. Điều đó chứng minh, ngoài năng lực xuất sắc, cô ấy không phải kiểu chỉ biết nói đạo lý suông, mà hiểu rất rõ quy tắc sinh tồn của thương trường, nếu anh không biết rút dao, người khác sẽ rút trước, chỉ cần đừng chém nhầm người là được." Tô Tĩnh nghĩ thì nghĩ, nhưng vẫn không tin nổi, một cô gái xinh đẹp như Sếp của các anh thì có thể không lương thiện đến mức nào được chứ?

Cho đến hai ngày sau, khi chứng kiến tận mắt, anh mới hiểu thế nào là vừa muốn khâm phục, vừa muốn tránh xa để bảo toàn mạng sống.

Hai ngày sau.

Trời chiều đang hửng nắng bỗng đổ mưa. Không phải cơn mưa đầu hạ rào rạt, mà là những hạt mưa dai dẳng, lạnh buốt, thấm qua áo khoác, len lỏi vào da thịt, khiến người đi đường bước vội, chỉ sau ít phút, con phố đã vắng tanh như một vườn hoa vừa bị thu dọn sạch sẽ.

Đổng Kiều Tây đang đóng vai chị gái tạp vụ bận rộn nhất thế giới cũng phải ngỡ ngàng. Đúng là thay đổi nhanh như thời tiết là có thật.

Cô vội vã cho hết đồ vừa mua ở siêu thị vào cốp xe. Đằng sau còn có Vi Yến Tư cũng tay xách nách mang y hệt.

"Trời ạ, Hàn nhà em nhờ đi mua nguyên liệu làm bánh, hay là bảo em khuân cả siêu thị về đấy hả?"

Đổng Kiều Tây tỉnh bơ đáp:

"Em đang chuẩn bị debut."

"Hả, debut là cái gì?"

"Là ra mắt công chúng ý ạ."

"Em ra mắt công chúng á?" Vi Yến Tư thả vội mấy túi đồ ăn đủ loại vào ghế sau, nặng tới mức muốn đứt quai, rồi tò mò:

"Em ra mắt với vai trò gì mà cần mua những thứ này?"

"Em ra mắt kênh YouTube chủ đề ăn uống. Hàn nấu, em ăn."

"Hả?!" Vi Yến Tư bật cười nghiêng ngả, cười nhiều đến mức thân hình to cao lừng lững của anh như biến thành cánh diều đời mới, bay tới bay lui trước mặt Đổng Kiều Tây, làm cô phải hắng giọng nhắc nhở:

"Anh có thôi đi không? Chúng ta đang ở ngoài đường đấy."

"Người cần thôi là em thì đúng hơn. Em tự nhìn đi, tròn vo như thế này mà còn đòi làm chủ đề ăn uống?"

Đổng Kiều Tây đang định phản bác thì điện thoại trong túi áo của cô reo lên. Là Đường Vi gọi tới:

"Chị Kiều Tây, xảy ra chuyện rồi ạ!"