"Sếp Tây!" Tô Tĩnh vừa đặt chân vào phòng đã nghiêm túc chào hỏi.
Ban đầu, anh định gọi Đổng Kiều Tây là giám đốc, nhưng suy nghĩ lại, người này còn là tổng giám đốc của KT, mà gọi thẳng tên thì quá trớn, dù anh lớn hơn cô tận sáu tuổi. May mắn thay, trong nội bộ KT, mọi người đều quen xưng hô với người đứng đầu của họ là "Sếp Tây", nên từ khi Đổng Kiều Tây đến chi nhánh này, Tô Tĩnh cũng dần quen với cách xưng hô đó, vừa đủ trang trọng, không quá thân mật cũng không quá xa cách.
Đổng Kiều Tây không mời Tô Tĩnh ngồi, cũng chẳng vòng vo, mà ngồi thẳng lưng trên ghế giám đốc, ánh mắt sắc bén dõi theo từng bước chân của anh. Khi Tô Tĩnh đi tới khoảng cách vừa đủ, cô lên tiếng, giọng vừa uy nghiêm vừa tỏ rõ ý đồ:
"Giá căn hộ ở Nam Hải Châu vừa xuống thấp hơn nhiều so với mặt bằng chung, anh Tĩnh có nắm được chuyện này không?"
Trong quá trình xây dựng chi nhánh mới này, Đổng Kiều Tây đã sớm để mắt tới Tô Tĩnh, người này được cô nhìn trúng và chọn mặt gửi vàng để ngồi vào chức giám đốc chi nhánh mà cô đang đảm nhiệm.
Nhưng... "Lửa thử vàng, gian nan thử sức", đây chính là cơ hội tốt để cô thử thách Tô Tĩnh.
Đương nhiên, Tô Tĩnh không ngốc. Anh ngay lập tức nhận ra đây là cơ hội để chứng minh năng lực của mình trước vị lãnh đạo cao nhất của KT, người thủ lĩnh thực sự của đế chế nhà đất hùng mạnh đang vươn tầm châu lục.
Anh không nhanh, không chậm trả lời:
"Tôi nắm được, thưa Sếp!"
"Vậy anh Tĩnh có nhận định gì?"
Tô Tĩnh liền trả lời ngắn gọn, dứt khoát, vừa chứng minh sự nhạy bén thị trường, vừa thể hiện lòng trung thành và năng lực lãnh đạo tiềm năng trước Đổng Kiều Tây:
"Tôi đã theo dõi sát tình hình. Giá căn hộ ở Nam Hải Châu tụt giảm nhiều là phản ứng tất yếu của thị trường, nhưng cũng tạo ra cơ hội để ba căn hộ đẹp nhất của KT nổi bật hơn. Nếu sếp đồng ý, tôi sẽ triển khai chiến lược để không chỉ giữ giá, mà còn gia tăng sức hút với khách hàng tiềm năng, và tăng uy tín chi nhánh."
"Rất tốt!" Đổng Kiều Tây đưa cho Tô Tĩnh ba tập tài liệu mỏng:
"Đây là hồ sơ đầu tư ba căn hộ vàng của KT ở Nam Hải Châu. Hai tiếng nữa tôi muốn có bản kế hoạch chi tiết về chiến lược mà anh vừa nêu."
"Rõ, thưa Sếp!" Tô Tĩnh nghiêm túc gật đầu, giọng chắc nịch nói rồi cầm ba tập hồ sơ về bàn làm việc của anh.
Hai tiếng sau, Tô Tĩnh quay lại với ba tập kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng tới từng con số. Anh đặt chúng trước mặt Đổng Kiều Tây, ánh mắt thẳng thắn và quyết đoán:
"Thưa Sếp, đây là chiến lược chi tiết cho ba căn hộ ở Nam Hải Châu, bao gồm phương án marketing, phân tích thị trường và dự đoán rủi ro. Tôi đã cân nhắc mọi yếu tố để đảm bảo tối ưu lợi nhuận cho KT."
Một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua, trong phòng chỉ còn tiếng lật giấy xào xạc và nhịp thở nén kỹ của Tô Tĩnh.
"Quả đúng như lời đồn!" Tô Tĩnh nuốt nước bọt nghĩ thầm.
Nội bộ KT truyền tai nhau rằng:
"Sếp tổng của họ chỉ cần nhìn qua là nhớ, chính xác y như máy quét dữ liệu. Dáng vẻ xem hợp đồng hay đọc báo cáo dửng dưng như thể không hề tập trung, nhưng chỉ cần sai một dấu phẩy liền bị nhắc nhở."
"Khá lắm! Nhưng bản kế hoạch có hay đến đâu thì cũng mới chỉ nằm trên giấy." Đổng Kiều Tây nhướng mày, giọng bình thản nhưng ánh nhìn đủ khiến người khác dựng sống lưng.
Cô rút bút máy, viết vài dòng ngắn gọn lên phiếu chi, ký tên, đóng dấu đỏ rồi đẩy tờ giấy sang phía Tô Tĩnh:
"Đây là ngân sách tạm ứng. Trong vòng một tuần, tôi muốn thấy kết quả thực tế, hiệu quả, hợp pháp và lương thiện. Hãy chứng minh rằng, tôi không nhìn nhầm người."
Tô Tĩnh siết chặt tờ phiếu chi. Rõ ràng chỉ là một tờ giấy mỏng, nhưng lại nặng như cánh cửa vàng mở ra cơ hội đổi đời.
Lần đầu tiên trong mười năm lăn lộn với nghề, Tô Tĩnh gặp được một cấp trên vừa sắc sảo vừa biết giữ đạo.
Bởi hai chữ "lương thiện" mà Đổng Kiều Tây vừa nói ra, nghe tưởng nhẹ, nhưng lại là thứ dễ hoen gỉ và khó giữ nhất trong một xã hội đang dần cong vênh vì đồng tiền.