Sáng hôm sau, nắng mềm len qua rèm cửa, lén lút vương lên má hồng của đôi bạn trẻ vẫn còn quấn quýt trong chăn ấm.
Không gian yên ả, chỉ còn tiếng thở nhẹ nhè của Hạ Hàn Y xen lẫn hơi ấm lan tỏa từ Đổng Kiều Tây.
Một buổi sáng tưởng chừng bình yên, nhưng ngay lập tức, dòng tin nhắn từ Đường Vi nhấp nháy trên màn hình, báo hiệu một ngày bận rộn đầy thử thách đang chờ đón người đứng đầu KT tại chi nhánh mới.
"Em tuyệt đối không được rời khỏi căn hộ, nhớ chưa? Mấy ngày này em ở im đây cho chị, đến khi nào chân khỏi hẳn mới được đến tiệm bánh." Đổng Kiều Tây nghiêm túc dặn dò Hạ Hàn Y, rồi mới an tâm lái xe đến chi nhánh KT ở Ngũ Hành Sơn.
Cửa phòng giám đốc chi nhánh vừa mở, Đổng Kiều Tây vừa đặt mông xuống ghế thì Đường Vi đã chạy vào báo cáo:
"Chị Kiều Tây, có vẻ chúng ta đã tự mang về chút rắc rối ạ."
Đổng Kiều Tây chỉ cần khẽ nhíu mày thì Đường Vi liền hiểu ý và nhanh nhẹn trình bày:
"Là chung cư tầm trung ở Nam Hải Châu đấy ạ. Chuyện tối qua, trước khi Trần Đình Nam biến thành cậu nhóc ba tuổi thì đã nói là căn hộ của anh ta bị lốc quét trúng. Lời nói gió bay. Chỉ qua một đêm mà giá căn hộ ở đó đã tụt giá thảm hại."
Đây là tin tức không thuận lợi, nhưng bộ dạng Đường Vi rõ ràng là đang nén cười, bởi người tạo ra hậu quả tài chính này chính là vị sếp tổng cao cao tại thượng đang ở ngay trước mặt cô.
Một khoảng lặng chạy qua.
Rồi:
"Phụt!" Cả hai cùng bật cười tinh quái. Tiếng cười sắc bén của kẻ đã lường trước mọi việc.
"Vậy theo em, chuyện này giải quyết thế nào?" Đổng Kiều Tây lười biếng hỏi trợ lý của mình, rồi ung dung tút một điếu Davidoff Gold đặt hờ lên môi.
Nhưng ngay khi chiếc Dupont bạc ánh vàng bật ra ngọn lửa nhỏ thì cô lại thổi tắt, điếu Davidoff Gold cũng bị nhét lại vào vỏ hộp rồi vứt thẳng sang sọt rác.
Một cú ném vòng cung chuẩn đến không điểm chê, đánh thẳng vào nhận thức sâu sắc của Đường Vi.
"Đây là gì? Davidoff Gold thất sủng?" Đường Vi trợn mắt, vừa ngỡ ngàng vừa bật ra câu hỏi gần như tự động:
"Chị Kiều Tây, chị không hút thuốc nữa hả?!"
Đổng Kiều Tây nhướng mày, tỉnh bơ như nói chuyện thời tiết:
"Ừm, hút thuốc không có lợi cho sức khỏe."
Đường Vi chỉ biết câm nín. Trong đầu hoang mang như thể một chú chim nhỏ bị bão thổi lộn nhào giữa trời nắng:
"Sếp mình đang dạy đời sao? Người hút Davidoff Gold như ăn cơm ngày hai bữa, giờ lại bảo đừng hút thuốc vì hại sức khỏe? Hay chị ấy sắp cưới vợ nên muốn kéo dài tuổi thọ?"
Nhưng Đường Vi chưa kịp thắc mắc, cũng không dám thắc mắc, bởi sếp của cô đã bật chế độ lãnh đạo quyền lực:
"Ý kiến của em để sau, bây giờ lập tức thông báo cho Tô Tĩnh lên gặp chị."