"Ngay từ đầu, chị đã lên kế hoạch lừa em?" Hạ Hàn Y giận dỗi đẩy nhẹ người đang ôm mình ra, nhét luôn chiếc điện thoại vào tay đối phương rồi tập tễnh đi ra.
"Hàn..." Đổng Kiều Tây vừa gọi vừa nén cười, một lát sau mới bước theo.
Nhưng cô còn chưa kịp tự biện hộ thì đã khựng lại giữa lối đi, vì trước mắt là một bức tranh xinh đẹp vô tận.
Hạ Hàn Y đang đứng trong phòng bếp, tay áo xắn cao lộ ra cổ tay nhỏ xíu và trắng nõn, tóc dài và dày mềm buộc vội rủ vài lọn xuống cổ. Hơi nước từ nồi nước dùng bốc lên, lượn quanh gương mặt thanh tú của cô tạo thành một làn sương mỏng. Mùi mì gạo, mùi rau củ, và cả mùi dịu nhẹ của người ấy hòa vào nhau, khiến không gian như tan chảy.
Khoảnh khắc ấy, Đổng Kiều Tây chợt thấy, mọi lời biện minh đều trở nên thừa thãi, vì nếu đây là cái bẫy mà cô lỡ giăng ra… thì chính cô mới là kẻ sa xuống sâu nhất.
Hạ Hàn Y khi nãy còn giận người kia ngang ngược, tự ý biến cô thành trò đùa của tiền tài và cảm xúc. Cô còn muốn chất vấn, còn muốn cứng rắn mà đòi lại chút thể diện.
Thế nhưng, rốt cuộc… trái tim lại lặng lẽ nghiêng mình trước kiểu gia trưởng ngọt ngào của Đổng Kiều Tây, thứ tình yêu và quyền lực dịu dàng đến mức khiến lý trí cũng hóa thành sợi khói mỏng, vừa muốn trốn, vừa tự nguyện bay quanh người ta.
"Nhanh ăn đi, mì gạo chan nước dùng rau củ, cùng trứng lòng đào và củ cải hồng muối chua mà chị thích đấy!" Hạ Hàn Y cố tình lạnh nhạt khi bưng tô mì to hơn cả người của cô đặt xuống bàn ăn, nhưng mấy từ cuối lại bán đứng cô không thương tiếc.
Và đương nhiên, cơ hội vàng son thế này, Đổng Kiều Tây sao có thể bỏ qua!
Cô lao đến nhanh như chớp, ôm chặt Hạ Hàn Y cùng ngồi xuống ghế, vừa cười vừa ghé sát tai em ấy, nói với giọng nửa đùa nửa cưng chiều:
"Thú thật đi, em vẫn nhớ rõ từng sở thích của chị, phải không?"
"Ai thèm nhớ chị thích gì cơ chứ?" Hạ Hàn Y mím môi, tay còn mân mê đôi đũa cho đỡ ngượng, rồi không chịu thua:
"Chỉ là… trùng hợp trong tủ lạnh nhà chị còn đúng mấy thứ đó thôi."
"Thật không?" Đổng Kiều Tây nhướng mày, giọng vừa trầm vừa chậm, như thể đang cố tình khuấy động không khí. Vòng tay ôm quanh eo Hạ Hàn Y khẽ siết lại, đủ để em ấy khẽ run và chẳng thể vùng ra.
"Vậy ai vừa nói… đây là món chị thích, hửm?"
Hạ Hàn Y xấu hổ đến mức hai má phiếm hồng như cánh đào non bị nắng xuân hong khô, lúng túng tìm một lý do để thoát thân:
"Mì… mì nở lên rồi kìa. Chị không ăn thì em ăn hết đấy."
Ai ngờ, lời chưa dứt mà chính cô lại tự đẩy mình vào vòng xoáy ngại ngùng, y như thỏ con chạy trốn, lại vô tình chui thẳng vào lòng bàn tay của gã thợ săn. Bởi Đổng Kiều Tây khúc khích cười, bàn tay lưu manh cố tình xoa nhẹ lên vùng bụng phẳng lì của cô:
"Cái bụng bé xíu của em mà chứa nổi bát mì này? Nếu em ăn hết được, chị nhận làm con của em luôn!"
"Khụ!" Hạ Hàn Y ho khan, mặt đỏ bừng, giọng thì nhỏ như tiếng muỗi kêu:
"Em… không sinh nổi cô con gái cao mét sáu tám, béo tròn, lại còn không biết ngượng như chị đâu."
"Vậy em sinh một cho chị một em bé nhỏ xinh giống em, được không hả... cô gái ba mét bẻ đôi?"
"Em ba mét bẻ đôi... thì sao chứ?" Giọng Hạ Hàn Y nhỏ dần đều. Không phải cô tự ti về chiều cao, vì mặc dù thấp, nhưng tỉ lệ cơ thể của cô rất hài hoà, chỉ là đi cạnh con người đáng giận này thì... trông chẳng khác gì chim sẻ non bên cạnh đại bàng.
"Ờm... chị nhầm, em không phải ba mét bẻ đôi, mà là ba mét bẻ đôi, cộng thêm hẳn năm phân cơ mà." Đổng Kiều Tây cười tới mức gần như nghẹt thở, tiếng cười vừa lộ vẻ hài hước vừa đầy quyền lực, như một cơn gió mạnh cuốn trọn không gian xung quanh, khiến Hạ Hàn Y chỉ biết đỏ mặt, vừa bối rối vừa không dám đáp trả.
"Em ba mét bẻ đôi cộng năm phân thì... thì nhỏ xinh vô cùng tận, khiến chị muốn nhét vào túi mang theo suốt cả ngày!"
Cứ thế, Đổng Kiều Tây phấn khởi trêu đùa Hạ Hàn Y đến tận đêm. Nhưng ngay sáng hôm sau, một tin tức không mấy vui vẻ đã ghé qua.