Hạ Hàn Y cầm điện thoại tới trước cửa phòng tắm, chuông vẫn reo náo loạn không ngừng.
"Kiều Tây, người gọi tới là Chiêu."
"Ừm, em nghe đi, nói chị đang tắm." Đổng Kiều Tây lập tức nói, trộn lẫn với tiếng nước chảy rì rào từ vòi sen giống như một đứa trẻ đang vui đùa dưới cơn mưa không to cũng không nhỏ.
Có lẽ bởi vì... vừa cúi xuống để gội đầu nên hệ tuần hoàn thần kinh của cô hơi bất ổn, nên đánh rơi luôn một nút thắt quan trọng liên quan đến cuộc gọi này. Bên ngoài, Hạ Hàn Y vừa trở lại phòng khách vừa nghe máy.
Người ở đầu dây bên kia liền nói, giọng điệu phấn khích bắn một tràng dài, như thể đã chờ đợi quá lâu để thông báo chuyện hay:
"Cậu làm gì mà bây giờ mới nhận điện thoại của mình thế hả? Cậu biết gì chưa? Tên kia bị cậu đánh đến phát ngốc rồi, chân phải giờ chỉ để cho có, đầu óc thì biến thành đứa trẻ lên ba. Tia chớp nhỏ, cậu đúng là quá lợi hại!"
Người này càng nói thì Hạ Hàn Y càng thấy thật quen, giống như cô vừa mới nghe chất giọng này gần đây thôi, chẳng lẽ...
Cho đến câu tiếp theo mà người ta nói, thì Hạ Hàn Y mới biết mình đoán không sai, và còn vô tình phát hiện ra hai sự kiện chấn động cùng một lúc.
"Này, cậu còn ở đó không đấy hả?"
"Còn!" Hạ Hàn Y học theo giọng điệu lười biếng của Đổng Kiều Tây đáp, giống tới mức không thể bắt bẻ, nhưng có trời mới biết, cô hồi hộp tới mức nào, và cũng chỉ có trời mới biết, người được mạo danh vừa đúng lúc đi ra và chứng kiến cú lừa đáng yêu nhất lịch sử này... đang phải nhịn cười tới mức nào.
"Hàn của cậu sắp phát hiện ra mình không phải chủ sở hữu mới của mặt bằng In Bloom rồi! Cô ấy muốn đi công chứng hợp động thuê nhà. Giờ sao đây? Mình không mạo danh cậu được nữa đâu, phạm pháp đấy!" Bùi Thục Chiêu rõ ràng là thông báo chuyện chính nhưng lại cười đến vui vẻ, sau đó còn đánh lái ngay sang chuyện chính không kém:
"Nhưng mà mình vẫn có thể ăn mousse hồng tiêu chanh vàng và dorayaki giúp cậu, còn cả thạch hoa hồng phỉ thuý gì đó nữa chứ, nó ngonnnn, khi nào cậu càn quét In Bloom của vợ cậu thì đừng quên gọi mình đấy!"
Rồi "rụp!" một cái ngắt cuộc gọi.
Hạ Hàn Y đứng hình nhìn màn hình điện thoại tối đen, phản chiếu rõ nét gương mặt đang đầy vẻ không thể tin nổi, xen lẫn giận dỗi nho nhỏ của cô.
"Đổng Kiều Tây đáng ghét lại lừa mình!" Hạ Hàn Y lẩm bẩm khiến Đổng Kiều Tây không chịu nổi liền bật cười nghiêng ngả.
Ngay cả khi Bùi Thục Chiêu không phấn khích nói to, thì trong bán kính cả trăm mét, Đổng Kiều Tây vẫn có thể nghe lén được điều cô ấy nói, cho dù là qua điện thoại.
Đây là năng lực bí mật chỉ có Đổng Kiều Tây biết, cũng là vũ khí lợi hại mà tất cả những người từng tiếp xúc với cô phải nể nang vô tận.
Vì ai mà ngờ được, chiến lược bí mật đang bàn bạc với cấp dưới, cho đến những mẩu chuyện vụn vặt nói xấu cấp trên, vân vân và mây mây, chỉ cần Đổng Kiều Tây lướt qua trong bán kính này thì đều bị cô tóm gọn, nếu muốn.
Thế nên hiện tại, trước khi Hạ Hàn Y hỏi tội, Đổng Kiều Tây đã mặt dày chạy tới ôm ôm nịnh nọt:
"Em làm sao?" Cô cong môi cười và ám chỉ điện thoại trong tay Hạ Hàn Y:
"Bùi Thục Chiêu dám làm vợ chị giận à? Chị thay em dạy dỗ cậu ấy!"