Chương 4

Câu nói bật ra không qua bất kỳ sự tính toán nào. Giữa mưa, nó vang lên như một tia lửa rơi vào nước, yếu ớt, chập chờn, nhưng lại sáng đến lạ khiến Hạ Hàn Y nhất thời sững người.

Nhưng chỉ một giây sau, cô bật cười khẽ, không phải kiểu cười dịu dàng mà là nụ cười khiến người ta dập tắt hy vọng.

"Cậu vẫn vậy, Đổng Kiều Tây. Sai thì xin lỗi, chán thì tìm cái mới, cứ nghĩ chỉ cần nói chị yêu em là mọi thứ lại trở về như cũ."

Hạ Hàn Y hờ hững thoát ra khỏi cái nắm tay của người cao hơn. Động tác dứt khoát như tháo bỏ một sợi chỉ đã mòn.

Cô ngẩng đầu, ánh đèn đường phản chiếu trong mắt như mặt hồ không còn gợn sóng. Giọng nói bình thản đến mức khiến người nghe thấy đau:

"Nhưng xin lỗi, mình không còn là cô gái ngốc nghếch năm hai mươi hai tuổi, mới biết yêu và coi cậu là tất cả."

Câu nói rơi xuống giữa tiếng mưa lạnh lẽo mà đẹp đến tàn nhẫn. Tán ô nghiêng che nửa khuôn mặt Hạ Hàn Y, để lại bóng cô đổ dài trên vỉa hè loang loáng nước.

Bóng dáng ấy chậm rãi tan vào màn mưa dày đặc, chỉ còn lại Đổng Kiều Tây đứng im, tay trống không, ánh mắt thất thần như kẻ vừa đánh rơi cả thanh xuân lẫn hạnh phúc chưa kịp bắt đầu.

Đêm đó, sau khi góp nhặt hết ký ức về mối tình đầu thuần khiết, ngọt, nhưng tan nhanh hơn cả kẹo dẻo dưới mưa với Hạ Hàn Y, thì Đổng Kiều Tây liền mất ngủ.

"Chết tiệt, giá như ngày ấy không cáu kỉnh, không vô lý cãi nhau, không đùng đùng bỏ đi du học, thì có lẽ giờ này, mình và Hàn Y đã kết hôn và có bảo bối nhỏ rồi cũng nên."

Đổng Kiều Tây ba mươi ba tuổi chán ghét chính mình năm hai mươi hai tuổi, và giận luôn cả Hạ Hàn Y từ năm đó đến giờ.

Giận vì em ấy biến mất không để lại bất kỳ tung tích nào. Giận vì mười năm sau gặp lại, cô gái với tư tưởng nghiêm túc đến cổ lỗ sĩ ấy vẫn có thể khiến cô mất kiểm soát như một đứa trẻ. Và giận nhất chính là sau ngần ấy năm, sau vô số cuộc tình chớp nhoáng thì hôm nay cô mới nhận ra, mình chưa từng ngừng yêu em ấy.

"Hàn Y đáng ghét, em dám không cần chị!" Đổng Kiều Tây âm thầm gào thét rồi thϊếp đi trong men say.

Nhưng ngoài dự đoán, sáng tinh mơ hôm sau, dân chơi mới giải nghệ đã tỉnh như sáo, trước cả khi hừng đông kịp loang lên cửa sổ.

Vì một lý do hết sức nghiêm túc, đó là bắt đầu chiến dịch chinh phục lại tình đầu không hề dễ dỗ dành.

Hai tiếng sau, tại văn phòng giám đốc chi nhánh của tập đoàn đầu tư bất động sản KT ở Ngũ Hành Sơn, nơi Đổng Kiều Tây vừa chính thức chuyển đến tiếp quản, trợ lý của cô đang cực kỳ phấn khích hỏi:

"Chị Kiều Tây, chị có nhầm không ạ? Văn phòng chi nhánh của chúng ta có tổng cộng hai mươi người, mà chị lại mua tới năm mươi phần bánh mousse hồng tiêu chanh vàng?" Đường Vi còn tưởng cô nghe nhầm. Nhưng quả thật, mousse hồng tiêu chanh vàng của In Bloom không chỉ ngon, mà là ngon tới mức phi lý, giống như ký ức về một mối tình ngắn ngủi nhưng sâu đậm, càng muốn quên lại càng nhớ.

Còn Đổng Kiều Tây thì vốn dĩ không hề thích ăn bánh ngọt. Thứ bánh ngọt duy nhất cô từng thích và nhớ đến tận bây giờ, chính là chiếc cupcake méo xệch, lại còn nở bung như một bông cúc dại lì lợm ngược gió mà Hạ Hàn Y làm tặng cô mười năm trước.

Cô liếc nhìn Đường Vi rồi không thèm dài dòng đáp:

"Bảo em đi mua thì cứ đi đi, về chia cho mỗi người một phần, còn lại chị và em chia nhau mang về."

Đường Vi ngây ngốc chớp mắt, vậy là cô có thể mang về tới hẳn mười lăm phần mousse bán chạy nhất này ư, mỗi phần hẳn tám mươi sáu nghìn đấy! Cô nhìn số tiền mà sếp mình vừa chuyển khoản sang thì ánh mắt sáng lấp lánh, như thể vừa chứng kiến một phú bà thực sự, vừa nhận chức liền hào phóng chi tiền tới sáu số không cho một bữa ăn vặt siêu chất lượng để mời nhân viên.

Một lát sau, nhân viên bán hàng của In Bloom cũng vui đến nở hoa. Loại mousse hồng tiêu chanh vàng này vốn luôn trong tình trạng cháy hàng, khách mua nhiều thường là những người đặt trước cả tuần, hoặc là các nhà hàng, quán cà phê và đối tác.

Hiếm có ai đích thân đến mua liền năm mươi phần, lại còn không hỏi giảm giá, không đòi khuyến mãi, không mặc cả một chữ nào.

Cô bé nhân viên vừa đóng gói vừa chuyên nghiệp chăm sóc khách hàng VIP của tiệm, giọng nhẹ nhàng mà khéo léo đến từng chữ:

"Cảm ơn chị đã lựa chọn In Bloom ạ. Đây là thạch hoa hồng phỉ thúy phủ mật ong hổ phách, món tráng miệng mới của tiệm, tặng kèm riêng cho khách đặt số lượng lớn hôm nay. Cùng với đó là thiệp cảm ơn do chính tay cô chủ của chúng em viết ạ."

Cô bé khẽ nghiêng đầu, nụ cười sáng như ánh đèn trong tiệm pha lê ngọt ngào:

"Em giúp chị mang ra xe nhé ạ?"

"Ơ, ừm, được!" Đường Vi vừa quét mã thanh toán xong thì suýt tiểu đường vì sự ngọt ngào của cả bánh lẫn người ở tiệm nhỏ này.

Nhưng còn chưa ra tới cửa, đôi tai nhạy bén của cô đã lập tức dựng đứng lên. Từ quầy trong cùng, hai nhân viên đang nói chuyện nhỏ giọng, nhưng đủ để cô nghe rõ mồn một:

"Gì cơ? Chủ nhà đòi lại mặt bằng trước thời hạn á?"

Cô suýt thì đánh rơi túi bánh trên tay, mắt tròn xoe, một tin tức nóng bỏng tay, thơm mùi bơ đường sắp nổ tung ngay trong tiệm bánh yêu thích của sếp mình?!

Y như rằng, Đổng Kiều Tây vừa nghe được tin này liền cao giọng:

"Đòi lại mặt bằng? Mau mau, em nhanh đi dò hỏi xem, chủ nhà lấy lại mặt bằng để làm gì?"

"Chờ đã, nếu người ta có ý định bán thì lập tức tìm hiểu kỹ, chị muốn mua."