Chương 38

Hạ Hàn Y ngẩng đầu, nghiêng nhìn Đổng Kiều Tây, giọng run rẩy mà chân thành đến đáng sợ:

"Chúng ta đừng bắt đầu lại nữa. Em không xứng với chị đâu."

"Vậy em nói xem, ai xứng với chị?" Giọng Đổng Kiều Tây trầm xuống, không còn là giận dữ hay cáu kỉnh trách móc nữa, mà là một nốt lặng dịu dàng, lại nặng trĩu như thể mỗi âm tiết đều được đúc bằng chì.

Cô nghiêng người, ánh đèn hắt lên gương mặt vừa kiêu ngạo vừa lười biếng, thứ kiêu ngạo mang vị rượu mạnh, vừa nồng, vừa khiến người ta say đến mụ mị. Mái tóc dài hơi rối, vắt qua vai như những sợi khói đen sóng sánh trong ánh vàng, mắt phượng vẫn còn ánh lửa, nhưng ngọn lửa ấy giờ đã nhuốm màu trầm ỉu, tựa như than hồng sắp tàn, chỉ cần một hơi thở cũng có thể vụt sáng hoặc tắt ngấm.

Rồi khóe môi cô cong lên, một đường cong mong manh đến mức chẳng biết là đang cợt nhả, hay đang cố để không ai biết mình sắp ngã, nhưng có một điều chắc chắn là trong từ điển của Đổng Kiều Tây chưa từng tồn tại hai từ "bỏ cuộc" khi nói về bất cứ điều gì mà cô muốn. Và Hạ Hàn Y rõ ràng chính là điều cô muốn nhất.

"Người nổi tiếng, tiểu thư nhà giàu, hay là công nhân viên chức ưu tú?" Đổng Kiều Tây chăm chăm nhìn Hạ Hàn Y bằng ánh mắt khıêυ khí©h pha lẫn ngọt ngào khó cưỡng.

"Em thấy họ xứng với chị à? Xứng chỗ nào?" Giọng cô trầm, mỗi từ như một cú búng nhẹ, khiến tim Hạ Hàn Y loạn nhịp.

Nhất là khi Đổng Kiều Tây siết chặt vòng eo bé xíu của Hạ Hàn Y, hơi thở nóng hổi áp sát và truyền tải thông điệp không thể chối từ:

"Người ta có nhỏ xinh như em không? Người ta có biết làm một chiếc cupcake méo xệch để tặng sinh nhật chị không? Người ta có biết giữ mình trước cám dỗ tư bản như em không? Người ta có khiến chị yêu hơn cả ngày đầu, sau tận một thập kỷ như em không?"

Hạ Hàn Y vừa ngây ngốc, vừa bối rối, lại vừa cảm nhận được sự vỗ về ngang ngược nhưng ngọt ngào của Đổng Kiều Tây, người yêu đầu tiên, cũng là mối tình duy nhất không thể thay thế của cô. Trong lòng cô hạnh phúc tới nở hoa, nhưng ngoài miệng thì vẫn không được tự nhiên như ai kia:

"Chị lại lừa em đấy à?"

Đổng Kiều Tây biết Hạ Hàn Y đã mềm lòng nên liền hất cằm, giọng điệu phơi phới mà vẫn đầy khí thế bá đạo cố hữu nói:

"Chị không lừa em, chưa bao giờ lừa em. Em sinh ra đã được chị nhìn trúng, lớn lên chắc hẳn là vợ của chị. Nên, trên cả thế giới này, chỉ có em, Hạ Hàn Y mới xứng đáng với chị, xứng đáng là vợ của Đổng Kiều Tây chị."

Nói xong, Đổng Kiều Tây còn nhướn mày, ánh mắt sắc bén và kiêu hãnh, tựa như vừa tuyên bố chủ quyền giữa vô vàn vì sao sáng giữa đêm đông, không hề ngại ngần mà còn đắc thắng một cách rõ rệt, khiến Hạ Hàn Y vừa buồn cười vừa cảm thấy trái tim mình bị hạ gục hoàn toàn.

"Chị đúng là ba hoa! Lúc em vừa được sinh ra thì chị cũng đang ngậm ti mẹ đấy!"

Câu nói trêu đùa của Hạ Hàn Y như thể vừa kích hoạt bản tính không đứng đắn của người kia.

Vì ngay sau đó, Đổng Kiều Tây liền ôm Hạ Hàn Y ngã xuống giường và lưu manh nói:

"Đúng vậy, nhưng giờ chị lớn rồi, chị không ngậm cái đó của mẹ nữa, chị muốn ngậm của em."

"Chị tránh ra, ưm!"