Chương 36

"Chị sẽ không làm phiền em nữa." Nghĩa là sẽ rời đi sao?

Hạ Hàn Y đứng dựa vào tường phòng tắm, lặng im như một bông hoa nhỏ trong nắng hanh hao, vừa lạnh vừa khô, vừa cô đơn đến vô cùng.

Ánh mắt cô thấp thoáng nỗi buồn rồi lại nặng trĩu, và trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra rằng lòng tin và tình cảm của mình đang bị thử thách.

Nếu là một tuần trước, có lẽ khi nghe câu nói này, cô sẽ không đau lòng như bây giờ.

Nhưng hiện tại, Hạ Hàn Y gạt nước mắt nhìn điện thoại mà Đổng Kiều Tây vừa đưa. Nhưng chỉ là nhìn thôi, nhìn thật lâu mà không bấm xem bất kỳ video nào.

Không phải cô sợ sẽ thấy hình tượng xấu của Trần Đình Nam, hoặc xấu hổ vì thấy mình ngu ngốc, mà ngay từ thời khắc mơ hồ cảm nhận được người ôm mình bế lên ở căn hộ kia là Đổng Kiều Tây, thì cô đã lựa chọn tin tưởng chị ấy.

Tin tưởng một cách vô điều kiện.

Nhưng chị ấy lại không hề muốn nghe cô giải thích, còn muốn rời đi?

"Là ghét bỏ mình bị Trần Đình Nam kia ôm qua sao?" Hạ Hàn Y tủi thân nghĩ, rồi đặt điện thoại lên giỏ để đồ gắn trên tường ngay cửa vào, yên lặng ngắm mình qua gương thì nhớ tới Đổng Kiều Tây muốn cởi bộ quần áo này.

Hạ Hàn Y không tiếng động lột bỏ bộ đồ mà cô từng yêu thích, nhìn nó thật lâu rồi thở dài, gấp gọn và bỏ vào sọt rác nhỏ ở góc phòng tắm.

Ngay ngoài cửa, Đổng Kiều Tây sốt ruột đứng ngồi không yên.

"Sao không nghe thấy âm thanh gì vậy?" Đổng Kiều Tây càm ràm rồi tự trách:

"Mình điên rồi! Sao lúc nãy lại nói mấy lời đó cơ chứ? Nhỡ em ấy thực sự không cần mình thì sao đây?"

Mãi cho tới khi tiếng nước vòi sen đều đều phát ra, Đổng Kiều Tây mới thở phào.

Nhưng mười phút sau đó, trong phòng tắm còn có tiếng động lạ, hai tai Đổng Kiều Tây liền dựng đứng lắng nghe.

"Hàn! Em sao thế? Bị ngã à?"

"Em không sao!" Hạ Hàn Y thực sự bị ngã, là ngã trong lúc xỏ nốt chân vào ống quần, bởi vì quần của Đồng Kiều Tây quá rộng dài so với cô. Nhưng cô vẫn phải cố gắng lên tiếng thật nhanh gọn, vì sợ nếu chậm một giây thôi, thì người ta sẽ lập tức mở cửa xông vào.

Nhưng đáng tiếc, thính giác của Đổng Kiều Tây cực kỳ nhạy bén nên chỉ trong nháy mắt, cửa phòng tắm "cạch" một tiếng, bị mở ra.

"Chị không được nhìn!" Hạ Hàn Y đang nhíu mày dựa vào bồn rửa mặt, một bên ống quần còn bỏ ngỏ đã vội luống cuống che chắn.