Quả không sai!
Đổng Kiều Tây vừa đặt Hạ Hàn Y xuống sofa thì liền cáu kỉnh đi vào bật bình nóng lạnh, động tác phũ phàng tới mức, chốt công tắc muốn bay ra ngoài.
Sau đó, vị thần tiên Tây tỷ này lại như biến thành dì ghẻ độc ác được giao nhiệm vụ tắm cho con gái nhỏ của chồng, đùng đùng đi vào phòng ngủ, lục lọi một hồi và trở ra với bộ nỉ mặc nhà hồng phấn và rộng thùng thình, rồi lập tức muốn xách Hạ Hàn Y vào giặt sạch, ngay cả khi người ta chưa kịp đồng ý.
"Kiều Tây, đừng!" Hạ Hàn Y bị bế vào phòng tắm thì sợ hãi.
Hơn nữa, Đổng Kiều Tây rõ ràng là muốn cởϊ qυầи áo của cô, nên Hạ Hàn Y vội cuống quýt giữ chặt vạt áo:
"Chị... chị muốn làm gì?"
"Em biết sợ rồi?" Đổng Kiều Tây nhíu mày, ánh mắt sắc như tia chớp quét thẳng vào Hạ Hàn Y, khiến tim cô như ngừng đập trong giây lát.
Nhưng Hạ Hàn Y chưa kịp phản ứng thì Đổng Kiều Tây đã cáu kỉnh quát lớn:
"Chị cởi đồ em thì em luống cuống che đậy. Vậy lúc nãy là gì, hả?"
"Chị và cô gái hôm trước chỉ là sự cố. Chị đã nói rõ với cô ta rồi. Chị muốn gặp em để giải thích thì em né tránh chị hết lần này tới lần khác. Vậy mà em… cổ chân chưa khỏi hẳn mà lại đi ăn tận Hải Châu với tên kia."
Đổng Kiều Tây nhấn mạnh từng từ, từng câu, vừa muốn làm rõ hiểu lầm giữa cô và Hàn Y, lại như vừa trách móc, vừa cảnh báo với ánh mắt rực lửa:
"Nếu chị không phát hiện sớm, nếu tối nay tên đó thực sự giở trò với em, thì em thế nào, hả?"
Cuối cùng, Đổng Kiều Tây chốt lại bằng một câu sắc như vết chém, vừa đau vừa khó quên, vừa lột trần mặt xấu của xã hội và lòng người một cách khốc liệt, nhưng lại xen lẫn sự quan tâm không thể đong đếm:
"Nếu chị không đuổi kịp hắn ta, thì không phải... em cùng hắn ta đã lăn lộn trên giường và không mặc gì à? Bây giờ em còn biết sợ?"
Hạ Hàn Y run run mím môi muốn lên tiếng, nhưng người đối diện lại không cho cô cơ hội biện minh nào cả, còn gán thêm một tội danh khác nữa:
"Em vẫn còn tin hắn ta? Vẫn tin vào vẻ lịch sự, tử tế một cách rẻ tiền của anh ta mà không muốn tin chị?"
Đổng Kiều Tây lấy ra điện thoại, trên đó có sẵn video mà Chu Đại Cương quay ở nhà hàng, bao gồm cả đoạn Trần Đình Nam lén bỏ thuốc vào cốc cacao của Hạ Hàn Y, và video mà Đường Vi quay ở Nam Hải Châu:
"Em tự xem đi." Đổng Kiều Tây xoay người đi ra.
Trước khi cửa phòng tắm đóng lại, Đổng Kiều Tây dừng một nhịp, ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa dịu dàng, rồi thốt ra một câu khiến không gian như đông lại:
"Chị yêu em! Nhưng nếu em nghĩ chị không đáng tin, nghĩ chị chơi bời không đứng đắn, hoặc em yêu thích người khác... chị sẽ không làm phiền em nữa."