Chương 34

Hạ Hàn Y chậm rãi động đậy mi mắt, ánh sáng trắng mờ của phòng bệnh viện hắt qua màn che khiến cô nhíu mày. Cơ thể vẫn hơi lâng lâng như vừa trôi trong mơ.

Nhưng ngay khi cô dần dần nhìn rõ, người đứng ngay trước mặt mình là ai thì vừa thấy an tâm, vừa giận dỗi, vừa chột dạ, lại vừa bất chợt sợ hãi, y như đứa trẻ chốn đi chơi bị mẹ túm về nhà.

Một thoáng im lặng trôi qua, chỉ còn tiếng thở nhè nhẹ pha lẫn rối loạn của Hạ Hàn Y, và ánh mắt như muốn thiêu rụi cả thế giới của Đổng Kiều Tây.

"Kiều Tây!" Hạ Hàn Y mấp máy môi, giọng vừa tủi vừa sợ, tay thì run run nắm chặt áo dạ mềm của ai kia đang đắp trên người cô.

Nhưng đúng lúc này, Vũ Khương Trình đi vào, sắc mặt hai người liền đổi khác.

Vũ Khương Trình nghiêm túc nhìn Đổng Kiều Tây và Hạ Hàn Y, giọng điệu vừa chuyên nghiệp vừa bình tĩnh:

"Tình trạng của Hàn Y hiện giờ ổn định. Chất lạ trong cacao đã được kiểm tra sơ bộ, là một dạng thuốc mê gây mệt mỏi cơ bắp và giảm phản xạ tạm thời, may mắn là liều lượng không đủ gây nguy hiểm tính mạng."

Ngay sau đó, chị nhanh tay ghi vài dòng vào đơn thuốc và đưa cho Đổng Kiều Tây:

"Em có thể đưa Hàn Y về nhà nghỉ ngơi, tránh vận động mạnh. Đây là hướng dẫn chi tiết về liều lượng thuốc hỗ trợ và cách theo dõi các chỉ số sức khỏe tại nhà. Cần gì thì gọi cho chị."

Vũ Khương Trình dặn dò xong thì không nán lại lâu, một phần vì còn bệnh nhân khác, nhưng phần lớn là vì chị cảm thấy không khí trong phòng quá căng thẳng.

Nhưng vị bác sĩ Trình này chưa kịp ra tới cửa thì Đổng Kiều Tây đã đuổi tới:

"Chị Trình, em muốn giữ kín chuyện tối nay."

"Tất nhiên rồi!" Vũ Khương Trình mỉm cười đầy kinh nghiệm nhìn Đổng Kiều Tây, cô em chất lượng cao, người giới thiệu chị làm tư vấn sức khoẻ cho rất nhiều nhân vật tiếng tăm ở Ngũ Hành Sơn:

"Tối nay chị không tiếp nhận bệnh nhân trúng thuốc mê nào cả."

"Cảm ơn chị Trình, có dịp em mời chị ăn cơm ạ."

"Được, chị chờ cuộc gọi của em."

Vũ Khương Trình vừa đi khỏi, Đổng Kiều Tây liền như biến thành một người khác. Một phiên bản pha trộn hoàn hảo giữa tổng giám đốc uy quyền của KT và dân chơi thời thượng họ Đổng, lại mang đậm cả bản sắc của Đổng Tiểu Lôi, tia chớp nhỏ không thể cản phá.

Cô không hỏi ý kiến, cũng chẳng cho phép một lời từ chối nào, mà lạnh lùng cúi người, bế Hạ Hàn Y lên như bế một đứa trẻ, rồi băng băng đi ra ngoài.

"Kiều Tây, bỏ em xuống."

"Em còn dám nói?"

Hạ Hàn Y vừa nhỏ giọng đề nghị đã bị Đổng Kiều Tây mắng không thương tiếc. Giọng điệu Đổng Kiều Tây đáng sợ tới mức, Đường Vi không dám đi bên cạnh, mà vội nhận lấy đơn thuốc và chạy đi như bay.

Và không gian trên xe vài phút sau cũng y chang. Ngoại trừ Vi Yến Tư nhìn đường để lái xe, thì tất cả đều bị đông lạnh, bao gồm cả Hạ Hàn Y đang vừa áy náy, vừa sợ, lại vừa xấu hổ mà chốn vào ngực Đổng Kiều Tây.

"Cảm ơn mọi người. Mọi người về nghỉ ngơi, ngày mai em sẽ hậu tạ chu đáo ạ." Đổng Kiều Tây nhanh gọn nói rồi ôm Hạ Hàn Y vào chung cư cao cấp của cô.

"Thật đáng sợ!" Đường Vi và Chu Đại Cương không hẹn mà cùng thốt lên rồi bật cười ha hả.

Nhưng có trời mới biết, họ thực sợ Đổng Kiều Tây khi cô nổi nóng. Ngay cả Vi Yến Tư, vị anh họ hơn Đổng Kiều Tây năm tuổi cũng không ngoại lệ.

Anh nhìn lên cửa sổ căn hộ 618 của Hoa Hồng vừa sáng đèn thì thở dài, hẳn là Hạ Hàn Y kia sẽ có một đêm bị mắng tơi tả cho mà xem.