Chương 30

Chu Đại Cương mơ hồ đoán ra cốt truyện, anh vội dặn dò em trai:

"Em giỏi lắm. Để ý điện thoại. Anh sẽ gọi nếu có chuyện gấp."

Cuộc nói chuyện vừa kết thúc, Chu Đại Cương liền gọi cho Đổng Kiều Tây.

Tiếc là, Đổng Kiều Tây lúc này đang ở thủ đô để chủ trì cuộc họp thường niên, với tư cách là người đứng đầu tập đoàn đầu tư bất động sản KT.

KT có một điểm hoàn toàn khác biệt với các tập đoàn khác, đó là khi mở chi nhánh mới, bất kể mở ở đâu, thì người đứng đầu tập đoàn, là Đổng Kiều Tây sẽ đích thân cầm lái trong một tháng đầu tiên rồi mới bàn giao cho giám đốc chi nhánh chính thức.

Trong giới đầu tư, đây được xem là điều điên rồ, nhưng lại là bí quyết lãnh đạo đỉnh cao của Đổng Kiều Tây khiến KT không có chi nhánh nào thất bại.

Người ta nói, nơi nào có dấu giày Đổng Kiều Tây, nơi đó dù là đất khô cằn cũng nở ra những con số biết sinh lời khổng lồ.

Còn nội bộ thì đùa rằng:

"Một tháng Đổng Kiều Tây cầm lái, ba năm sau, chi nhánh không dám thở sai nhịp."

Tầng mười tám của tòa nhà tập đoàn, Đổng Kiều Tây vừa kết thúc cuộc họp và trở lại văn phòng tổng giám đốc.

Hoàng hôn non trẻ xuyên qua cửa sổ kính trong suốt, rơi trên thân ảnh cô như mạ vàng.

Nhưng khi kiểm tra điện thoại và gọi lại cho Chu Đại Cương, hào quang người lãnh đạo sáng chói của Đổng Kiều Tây liền ngả sang màu của sức mạnh trong bóng tối, sắc lạnh, huyền bí và không thể đoán trước.

"Sáu giờ tối nay sao? Còn là ăn ở Hải Châu?" Đổng Kiều Tây nhìn đồng hồ và nhẩm tính, rồi nhếch môi đầy mùi nguy hiểm:

"Nếu anh dám dở trò với người của tôi, thì vừa khéo để anh vào vai kẻ thất bại trong cuộc chiến."

Vài tiếng sau đó, chuyến bay từ thủ đô về chi nhánh của KT ở thành phố biển vừa hay lại hạ cánh đúng ở Hải Châu, nơi diễn ra cuộc hẹn của Hạ Hàn Y và Trần Đình Nam.

Đi cùng cô lần này không phải là Đường Vi, mà là anh họ kiêm sư huynh tốt ở học viện võ thuật và vệ sĩ của cô.

"Anh Tư, mau đến Gypsy." Đổng Kiều Tây thấy Vi Yến Tư đánh xe tới liền vội ngồi vào và thông báo điểm đến.

Năm phút sau, ở đại lộ trước cửa nhà hàng The Gypsy tại Hải Châu.

Xe của Đổng Kiều Tây vừa dừng lại, Chu Đại Cương đã nhận ra và đi tới, mở cửa vào trong.

"Kiều Tây, Chiêu đã xác định được ở Hải Châu có năm chung cư tầm trung, mình đã cử người chờ sẵn ở đó, ở đây thì có mười xe taxi, tất cả đều là anh em tốt trong tổ lái của Tiểu Cương, rất đáng tin cậy."

"Cảm ơn cậu." Đổng Kiều Tây nhanh gọn nói, rồi quay sang Vi Yến Tư:

"Anh Tư, anh vào đi, là hai người ngồi ngay gần cửa sổ, hướng hai giờ. Xe của anh ta màu đen, chiếc thứ mười, hàng thứ ba bên trái từ cổng vào, biển JJ8286."

Vi Yến Tư vừa rời khỏi, Chu Đại Cương đã không khỏi tò mò:

"Này, Kiều Tây, thật không ngờ cậu còn biết cả mấy thứ như hướng hai giờ nữa cơ đấy!"

Đổng Kiều Tây lười biếng liếc bạn tốt của cô:

"Mình còn biết nhiều thứ lắm, chỉ có điều hành bar thảo dược là thua cậu thôi."

"Thôi thôi, cậu đừng tâng bốc mình nữa." Chu Đại Cương cười ha hả rồi mới nghiêm túc:

"Cậu tính làm gì? Đánh anh ta à?"

"Cậu nói xem?" Đổng Kiều Tây châm một điếu Davidoff Gold, đầu thuốc sáng rực như mặt trời tí hon trong sương đêm.

Khói thuốc cuộn lên, mảnh và mịn như tơ, tan dần vào luồng gió mằn mặn thổi vào từ biển.

Đổng Kiều Tây ngẩng đầu, ánh đèn từ xa phản chiếu lên gò má cô nửa sáng, nửa chìm trong bóng tối, trông nguy hiểm tới mức Chu Đại Cương phải nuốt khan.

Anh cảm giác như mỗi lần cô bạn này châm thuốc, thì có người nào đó hoặc sắp thăng chức hoặc sắp tiêu đời.