Chương 3

Đổng Kiều Tây cúi đầu, giọng nói lười biếng như có như không mang theo hơi ấm phả lên gò má trắng nõn của Hạ Hàn Y:

"Cậu là cô chủ nhỏ của tiệm bánh ngon nhất thành phố, còn đang nổi tiếng nhất trên mạng xã hội trong nước. Tiền kiếm về tự quản tự tiêu thì làm sao bọn mình chạy theo được. Hay là cậu mở thêm chi nhánh đi, mình góp vốn đầu tư nhé?"

Nhóm lớp đứng hình. Có người còn lén lút nhìn nhau, miệng mấp máy như không tin nổi những gì vừa nghe.

"Đổng Kiều Tây muốn hợp tác với Hàn Y?"

"Không phải, năm cuối đại học hận không thể chuyển lớp à?"

"Đúng rồi, khi đó có lớp trưởng thì không có bí thư cơ mà?"

Từng câu nói bật ra như những tia lửa nhỏ, nhưng đủ làm cả bàn tiệc nín thở trong chốc lát. Không ai rõ người đầu tiên hỏi là vô tình hay cố ý, chỉ biết sau đó, ánh nhìn của cả lớp đều lần lượt dịch chuyển giữa Đổng Kiều Tây và Hạ Hàn Y.

Bởi năm đó, chuyện Đổng Kiều Tây cùng Hạ Hàn Y yêu nhau vô cùng kín đáo, kín đến mức ngay cả những người thân nhất trong nhóm cũng chỉ dám đoán già đoán non qua ánh mắt và vài lần vô tình chạm tay.

Nên đương nhiên, việc hai người giận nhau rồi chia tay cũng không một tiếng động. Không tin nhắn tuyệt giao, không ầm ĩ nước mắt, chỉ là từ hôm ấy trở đi, chỗ nào có Hạ Hàn Y thì sẽ không có Đổng Kiều Tây và ngược lại.

Dần dần, chuyện lớp trưởng và bí thư không đội trời chung trở thành một truyền kỳ nhỏ của khoa Kinh tế trong nửa kỳ cuối cùng.

Có người kể rằng, hai người từng tranh luận suốt ba giờ đồng hồ chỉ vì một bản kế hoạch hội trường.

Có người còn nhớ rằng, trong buổi tổng kết năm ấy, Đổng Kiều Tây rời đi trước khi Hạ Hàn Y bước lên sân khấu nhận bằng tốt nghiệp loại xuất sắc.

Còn Hạ Hàn Y từ đó về sau, nụ cười của cô không còn trọn vẹn như trước.

Nên hiện tại, việc Đổng Kiều Tây đề nghị hợp tác thật đúng như một quả bom thông tin nổ giữa bàn tiệc.

Âm thanh trò chuyện phút chốc lặng đi, chỉ còn tiếng mưa lách tách bên ngoài cửa kính và tiếng ly thủy tinh khẽ va vào nhau.

Có người giả vờ cười, cố kéo giọng bình thường nói:

"Này, Kiều Tây, cậu nghiêm túc đấy à? Đầu tư vào tiệm bánh sao?"

Đổng Kiều Tây luyến tiếc tách ra khỏi Hạ Hàn Y, lười biếng ngồi xuống chiếc ghế ngay bên cạnh, động tác tự nhiên như thể vị trí đó vốn thuộc về cô từ lâu. Ngón tay thon dài lật qua vài trang thực đơn, ánh mắt lướt qua từng hàng chữ mà chẳng có vẻ gì là thật sự đọc.

Rồi cô mới chậm rãi mở miệng, giọng nhàn nhạt nhưng đủ khiến mọi người không thể không chú ý:

"Đương nhiên là nghiêm túc rồi. Nơi nào có tiềm năng thì mình đều quan tâm. Huống chi, còn là hợp tác với bí thư xinh đẹp và tài giỏi của chúng ta, đúng không, Hàn Y?" Giọng Đổng Kiều Tây trượt qua không khí như dòng rượu ủ lâu năm, êm ái, mượt mà, đủ khiến người nghe say sỉn chỉ sau một ngụm.

Nhưng thật tiếc, nó không còn tác dụng với người cần nghe.

Vì Hạ Hàn Y lập tức mỉm cười, nụ cười điềm tĩnh như người qua đường đang ngắm một nhành hoa vừa đúng lúc nở rộ:

"Cảm ơn lớp trưởng đã để ý tới In Bloom, nhưng tiệm bánh nhỏ của mình không đủ sức đem lại lợi nhuận hợp với túi tiền của cậu đâu. Cậu dành tặng cơ hội đó cho người khác đi."

Cả bàn tiệc đồng loạt im bặt trong hai giây. Rồi vài tiếng cười gượng vang lên, như để xoa bớt cái tát bằng lời vừa rơi xuống, một cái tát có vị cay của chanh vàng, tinh tế, bén và khó nuốt.

Nhưng Đổng Kiều Tây không những không tức giận mà còn vô cùng hứng thú. Cả buổi gặp gỡ, cô chẳng thèm quan tâm ai nói gì, chủ đề xoay quanh chuyện gì, ngoài việc thỉnh thoảng lại tìm lý do để ngồi gần hơn một chút, nghe giọng Hạ Hàn Y rõ hơn một chút. Mặc cho em ấy lạnh nhạt, nói chuyện chỉ vừa đủ phép lịch sự, nhiều lúc còn không hề nể nang mà coi cô như người tàng hình.

Vài tiếng sau đó, cuộc gặp gỡ ồn ào cũng kết thúc. Những chiếc xe sang mượt mà biến mất trong màn mưa.

Hạ Hàn Y mở chiếc ô màu kem, chuẩn bị hòa vào bản giao hưởng của thành phố trong mưa thì cổ tay bất chợt bị giữ lại.

"Hàn, mưa to lắm, để chị đưa em về."

"Cảm ơn cậu, mình tự về được." Hạ Hàn Y nhàn nhạt đáp, âm lượng vừa đủ để người đối diện nghe thấy, không nhiệt tình cũng không quá xa cách, nhưng câu tiếp theo đủ để phân rõ ranh giới giữa hai người:

"Sau này cậu đừng xưng chị em với mình, chúng ta bằng tuổi, cũng không thân thiết, mong cậu chú ý. Tạm biệt!"

Đổng Kiều Tây không những không buông tay mà còn nắm chặt hơn. Giọng nói cũng nâng lên nhưng không rõ là tức giận hay hối hận tràn trề.

"Em nhất định phải nói chuyện với chị như vậy sao?"

"Vậy mình phải nói như thế nào thì cậu mới hài lòng?" Hạ Hàn Y mặc kệ nước mưa đập loạn trên mặt đường, ánh đèn từ biển hiệu hắt lên gò má khiến khuôn mặt cô vừa sáng vừa lạnh, như thể mọi thứ trên đời này đều không thể làm cô dao động.

"Phải phấn khích vì sau nhiều năm như vậy lại được cậu quan tâm sao? Hay phải nhiệt tình cảm ơn vì cậu muốn đầu tư cho tiệm bánh nhỏ của mình?" Giọng cô vỡ ra trong tiếng mưa. Mỗi chữ rơi xuống như một viên đá văng vào mặt nước, nặng nề, rồi nhanh chóng chìm nghỉm.

Đổng Kiều Tây nhíu mày. Cô mặc kệ người trước mặt lạnh nhạt, mặc kệ người qua đường vội vã, mặc kệ luôn cả cơn mưa ngoài mái hiên nhà hàng đang ngày càng nặng hạt mà cố tình dỗ dành:

"Chị xin lỗi, năm đó là chị sai. Chúng ta bắt đầu lại nhé? Chị yêu em!"