Chương 26

"Ngoại trừ mấy cái tát của em và dì, thì ai biết được, mười năm qua, chị đã nấu cơm, rửa bát và giặt đồ cho bao nhiêu cô gái cơ chứ?"

Câu nói của Hạ Hàn Y vừa dứt, không khí giữa hai người bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.

Đổng Kiều Tây nhìn Hạ Hàn Y thật lâu, ánh mắt không còn đùa cợt, cũng chẳng còn tự mãn. Giọng của cô trầm xuống, dịu đến mức khiến người nghe lỡ thở sai một nhịp:

"Chị không biết phải làm sao để em tin. Chị thừa nhận là chị có nhiều khoảng thời gian tụ tập ăn chơi nhưng không hề đi quá giới hạn, kể cả hôn má với bất kỳ ai. Chị có thể thề rằng, ngoài em ra, chị chưa từng đưa cô gái, chàng trai nào về nhà, ngoại trừ Bùi Thục Chiêu và Đường Vi. Và ngay cả hai người họ cũng chưa từng được ngủ trên giường của chị, chứ đừng nói đến việc chị nấu cơm, rửa bát hay giặt đồ cho ai cả."

"Không ai có thể khiến chị phá vỡ nguyên tác và muốn làm những việc nhỏ nhặt như thế. Càng không ai khiến chị tự nguyện bị tát ba cái mà vẫn thấy may mắn như bây giờ."

Hạ Hàn Y bỗng hít thở khó khăn. Chưa bao giờ cô nghe ai nói những lời ấy một cách nghiêm túc, chân thành và trực diện đến thế.

Tim cô nhói lên một nhịp, môi khẽ run, và đôi tay vô thức siết chặt vạt áo. Cảm giác vừa ấm áp vừa rối bời lan khắp cơ thể, khiến cô không thể thoát khỏi ánh mắt đắm đuối của người đối diện.

"Em... em cần thời gian."

Đổng Kiều Tây lập tức trở lại với vẻ tinh quái vốn có:

"Được, chị cho em thời gian. Nhưng mà... em phải phát cho chị chút phần thưởng đi, để bù đắp việc chị bị tổn thương vì bạo lực gia đình."

"Phần thưởng… phần thưởng gì cơ chứ?"

"Em hôn chị một cái là được?" Đổng Kiều Tây nhấn nhá từng từ, giọng vừa đùa vừa thách thức, ánh mắt thì lấp lánh mong chờ.

Hạ Hàn Y đỏ mặt, cố lùi lại thêm một chút, hai tay bấu chặt vạt áo rộng thùng thình:

"Chị… chị không… em…"

"Một cái thôi, sau đó chị sẽ ngoan!"

Trái tim Hạ Hàn Y như muốn nhảy ra ngoài. Tính cả khi hai người còn yêu nhau, số lần hôn cũng chưa tới mười lần, số lần cô chủ động càng ít ỏi đến đáng thương.

Nhưng hiện tại có lẽ không hôn thì không được, nên Hạ Hàn Y đành lúng túng thu hẹp khoảng cách, khẽ áp môi vào môi Đổng Kiều Tây.

Ai ngờ, đang hôn giữa chừng thì Hạ Hàn Y bị đổi chủ thành khách, nháy mắt một cái đã bị Đổng Kiều Tây đặt xuống dưới thân.

Nụ hôn ngắn, rón rén và ngượng ngùng của Hạ Hàn Y lập tức bị biến thành một cơn lốc mềm mại mà cuồng nhiệt, cuốn phăng lý trí, để lại hơi thở dồn dập và nhịp tim rối loạn.

Đổng Kiều Tây ôm chặt tới mức Hạ Hàn Y cảm giác như mình sắp bị dẹp lép giữa vòng tay nóng bỏng và l*иg ngực mềm mại của người bên trên. Mọi khoảng cách như tan biến, gần gũi tới mức hơi thở quyện vào nhau, hai trái tim đập cùng một nhịp, và cả cơ thể dường như hòa trong một nhịp rung vừa ngọt ngào vừa cháy bỏng.