Chương 25

"Xem ra... mẹ thích em lắm đấy. Mới gặp có mấy tiếng mà đã tính chuyện cưới hỏi, còn dặn chị phải nhẹ nhàng nữa chứ."

"Chị… đừng nói lung tung."

"Chị nói thật mà." Đổng Kiều Tây nhướng mày, bước tới gần hơn, mỗi bước đi của cô đều mang theo hơi thở đầy sức quyến rũ và áp lực vô hình, như thể chỉ cần cô muốn, cả thế giới này đều nằm gọn trong tay.

Cô dừng lại ngay trước mặt Hạ Hàn Y, hơi cúi xuống, giọng nói vừa trầm vừa ngọt như mật ong:

"Mẹ chị vừa vào cửa, vừa nghe nói chị bắt nạt em thì liền tát chị một cái. Mạnh đến mức bây giờ má của chị vẫn còn đau đây này."

Hạ Hàn Y ngẩng đầu nhìn theo bản năng. Đúng là má phải của Đổng Kiều Tây vẫn đỏ chót, dấu vết này khiến vẻ đẹp kiêu ngạo thường ngày của người trước mặt bỗng mềm mại đến khó tả.

Cô chợt nhớ đến cú tát kia và cách ứng xử của mẹ Đổng Kiều Tây trong mấy tiếng qua thì tạm rút ra kết luận, người mẹ này quá thông minh, tinh tế, mạnh mẽ, và... quá chủ động.

"Em đang nghĩ gì?" Đổng Kiều Tây thì thầm thật gần, gần đến mức... hơi thở của cô vương lên chóp mũi Hạ Hàn Y.

Nhưng cô còn tiếp tục nghiêng tới, ánh mắt cong veo, giọng nói thì nửa đùa nửa thật:

"Em thấy thương chị rồi, đúng không?"

Hạ Hàn Y thoáng lùi về sau, như thể cần một khoảng cách để hít thở, lại như thể trốn tránh sự thân mật quá mức của Đổng Kiều Tây.

Cả phòng khách rộng lớn chỉ có hai người, mà tên này còn ép cô lùi vào một góc sofa chật hẹp khiến Hạ Hàn Y gần như không còn đường thoát.

"Chị… tránh ra!" Giọng cô khẽ run, vừa là cầu xin, lại vừa mang theo ý tứ cảnh cáo mềm oặt.

Và chắc hẳn là Đổng Kiều Tây chẳng những không tránh mà còn cúi xuống thấp hơn, hơi thở thoảng mùi trà và nhàn nhạt mùi thuốc lá phả lên khắp da mặt cô, vừa nóng vừa gần.

"Em nghĩ xem..." Đổng Kiều Tây nói với vẻ đầy ấm ức xen lẫn tự hào:

"Vừa sáng ra, chị đã bị em tát hai cái , bị mẹ tát một cái cực mạnh, lại bị em mắng, bị mẹ vừa dạy dỗ và dọa dẫm, mà chị vẫn vui vẻ giặt quần áo cho em, nấu cháo cho em đến bỏng cả trán, lại còn rửa bát, mát xa miễn phí cho em. Nhưng chị vẫn cưng chiều em. Vậy còn không thương em thì gọi là gì?"

Câu cuối cùng bật ra nhẹ hều, nhưng lại đập thẳng vào ngực Hạ Hàn Y như một cú đánh mềm.

Cô ngẩng lên, đối diện ánh nhìn nóng rực kia thì tim nhói lên một cái, không biết là vì xấu hổ, vì rung động, hay vì sợ rằng mình sẽ tin là thật.

"Đổng Kiều Tây!" Cô gọi tên người kia khẽ đến mức gần như tan vào hơi thở:

"Chị có thể đừng nói những lời khiến người ta khó tin như vậy được không?"

"Khó tin?" Đồng Kiều Tây nhíu mày khıêυ khí©h:

"Vậy em thử nói xem, chỗ nào trong những lời chị nói là giả?"