Chương 23

Hạ Hàn Y vô tình biến thành người nghe trộm câu chuyện của chính mình. Cô đứng nép sau cánh cửa, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa lo lắng.

Cô cảm giác bị phát hiện, nhưng rồi lại không hề sợ, bởi trong giọng nói của Vi Yến Sương thoáng nét ấm áp và vui thích, như thể bà vừa chứng kiến một phần tình cảm bí mật và xinh đẹp của con gái mình.

Đổng Kiều Tây cũng vô cùng ngạc nhiên. Năm đó, chuyện cô và Hàn Y yêu nhau được dấu kín, một phần cũng vì chưa muốn phụ huynh hai nhà biết. Không ngờ hiện tại, mẹ cô lại có phản ứng tích cực như vậy. Cô liền tò mò:

"Mẹ, biểu hiện của mẹ đây là gì? Mẹ không phản đối con yêu thích người cùng giới à?"

Vi Yến Sương thở dài, ánh mắt thoáng buồn nhưng đầy kiên định:

"Con là do mẹ sinh ra, lại còn là con một. Bố con mất sớm, mẹ lo sợ con bị bắt nạt, nên ngay từ khi con còn nhỏ, ngoài việc dạy con những kiến thức mà một cô gái cần biết, mẹ đã nuôi dạy con như một người con trai."

Bà nhìn thẳng vào Đổng Kiều Tây, đôi mắt vừa áy náy vừa ấm áp:

"Khi còn nhỏ, con có giận mẹ không? Mẹ ép con học võ, học đấm bốc đến mức đổ máu. Lớn hơn một chút, mẹ lại ép con học kinh doanh, học ngoại ngữ."

Nhưng không đợi con gái trả lời, bà lập tức nói đến chủ đề quan trọng nhất với ánh nhìn vừa thấu hiểu vừa khích lệ:

"Cho nên, con đã sống một phần đời quá dài dành cho mẹ rồi, giờ là phần đời của con. Con có quyền tự quyết định con đường mình muốn đi, lựa chọn người con muốn đồng hành. Miễn con hạnh phúc là được."

"Mẹ!" Đổng Kiều Tây chạy sang ôm bà, giọng nịnh nọt nhưng từng lời đều phát ra từ trái tim:

"Con chưa bao giờ giận mẹ. Nhờ có mẹ nghiêm túc dạy dỗ thì mới có con, một Đổng Kiều Tây rực rỡ như hôm nay chứ ạ."

Cô kiêu ngạo đứng lên, quay một vòng, ánh mắt sáng ngời:

"Mẹ xem, con thừa hưởng nhan sắc và trí tuệ đỉnh cao của mẹ, di truyền chiều cao và phong thái của bố, lại có địa vị, quyền lực, nhiều tiền, còn có võ nghệ không tầm thường để bảo vệ tất cả những người con thương, và bây giờ còn có Hàn Y nữa. Con là cô gái hạnh phúc nhất trên đời!"

"Con đừng có mà vội kiêu ngạo. Đời người mới ba mươi tuổi chưa biết ai hơn ai đâu đấy."

Vi Yến Sương nhắc nhở đứa trẻ ngông cuồng nhưng có cơ sở vững chắc của nhà bà:

"Thế Hàn Y, con bé còn yêu con sao?" Bà nghiêng đầu, giọng pha chút hài hước:

"Lúc nãy con bé vừa mới tát con đấy!"

"Mẹ! Mẹ tát con còn đau hơn cả em ấy tát con đây này!" Đổng Kiều Tây phiền muộn ôm má, vừa bực vừa bất đắc dĩ phàn nàn khiến mẹ cô bật cười:

"Mẹ già rồi có thế tát con được mấy lần nữa chứ? Nhưng Hàn Y muốn trị được con thì còn phải tát con nhiều lần nữa, và tát mạnh hơn mới được."

"Mẹ, mẹ không được dạy hư vợ con đâu. Đó là bạo lực gia đình đấy ạ."

Hạ Hàn Y ngại tới mức không dám bước ra ngoài. Cô không biết, việc gặp lại Đổng Kiều Tây là may mắn hay khởi đầu cho một vết xe cũ, cũng không rõ, câu chuyện ngọt ngào mà cô vừa nghe được là thật, hay chỉ là màn kịch khéo léo được người kia viết ra.