Chương 21

Hạ Hàn Y hít sâu, ngẩng đầu lên, ánh mắt cố giữ bình tĩnh nhưng rõ ràng là đang xấu hổ, vì viền tai đã bán đứng cô mà phiếm hồng lợi hại:

"Chị tính toán kỹ như vậy?"

"Được!"

"Vậy chị cưỡng hôn em và có hành vi không đúng đắn với em thì sao?"

Hạ Hàn Y cố gắng nói dứt câu nhưng càng về sau giọng càng nhỏ, nhỏ đến mức gần như chỉ còn là hơi thở:

"Vậy tính sao đây? Chị muốn công bằng mà, đúng không?"

Không khí trong phòng lập tức đầy mùi ngại ngùng và khıêυ khí©h.

Đổng Kiều Tây hơi sững người, rồi chậm rãi nhếch môi hứng thú, mắt phượng câu lên như cười mà không cười, rồi rủ xuống nhìn bàn tay thon nhỏ của Hạ Hàn Y run run siết chặt vạt áo rộng thùng thình của chính cô mà em ấy đang mặc.

"Em đang đòi bồi thường à?" Đổng Kiều Tây khàn giọng, chậm rãi và nguy hiểm một cách lạ lùng, lại cực kỳ đáng giận đề nghị:

"Không thành vấn đề, chị nhiều tiền lắm. Hay là em ra giá đi, tiện thể, chúng ta làm thêm chút chuyện thân mật."

"Chát!" Âm thanh giòn tan vang lên giữa khoảng giao nhau giữa phòng khách và phòng ngủ rộng, dội thẳng vào không khí đang căng như dây đàn và đánh sập thái độ ngả ngớn của Đổng Kiều Tây.

Cả thế giới dường như dừng lại, chỉ còn tiếng rạn nứt khô khốc trong tim Hạ Hàn Y và sự hối hận lộp bộp rơi như mưa đá đầu mùa của Đổng Kiều Tây, cùng vài tiếng bước chân rất nhẹ mà hai người không kịp nghe thấy.

"Tiền của chị rất nhiều và có thể mua được nhiều thứ, nhưng xin lỗi, em không bán thân và lòng tự trọng của mình để đổi lấy chúng." Hạ Hàn Y nghẹn ngào nói rồi thất vọng xoay người.

Nhưng cô chưa kịp bước đi thì một bóng dáng khác đã tới, mạnh mẽ, áp đảo và không thể tránh:

"Chát!" Âm thanh chói tai lại vang lên lần nữa, điểm đến vẫn là má phải của Đổng Kiều Tây, nhưng lần này, người tát không phải Hạ Hàn Y.

Cả hai cùng sững lại. Hạ Hàn Y còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì từ phía sau cô, một giọng nữ trung niên điềm tĩnh nhưng lạnh đến âm độ vang lên, giọng nói ấy không to, không gắt, nhưng khiến cả căn hộ đắt đỏ như vừa bị rút sạch không khí:

"Con còn muốn chơi đùa đến bao giờ hả?"

Cả căn hộ đột nhiên yên ắng đến kỳ lạ, chỉ còn nghe tiếng gió rít khe khẽ qua lớp kính dày và mùi cháo bí đỏ hầm hạt sen cùng trứng muối nướng bơ thơm bùi nhè nhẹ.

Thứ hương ấm áp ấy lẽ ra phải khiến người ta thấy dễ chịu, vậy mà giờ phút này, nó lại như một nghịch cảnh, ấm áp đến mức khiến cái lạnh trong lòng càng thêm rõ rệt.

Hạ Hàn Y cố gắng biến bản thân trở nên vô hình, bàn tay phải của cô giấu trong ống tay áo, nhưng cổ tay trái thì vẫn bị Đổng Kiều Tây giữ chặt. Cô chưa từng gặp mẹ của Kiều Tây, nhưng nghe Đào Thi Cầm và vài bạn đại học nói rằng mẹ của chị ấy rất có năng lực và cực kỳ nghiêm khắc. Bây giờ xem ra, những lời này quả không sai.

"Mẹ!" Đổng Kiều Tây bị tát mạnh tới má phải đỏ au.

Mới chưa đầy một tiếng đồng hồ mà cô bị tát tới ba lần. Trong đó, hai cái do vợ tương lai tát, còn một cái là do mẹ cô tát. Hai bên đều không thể đánh lại, chỉ có thể âm thầm chịu đau.

"Mẹ!" Đổng Kiều Tây nâng tay Hạ Hàn Y lên áp vào má phải bỏng rát của mình, rồi nghiêm túc nhìn mẹ cô:

"Con không chơi đùa. Giới thiệu với mẹ, đây là vợ tương lai của con, con dâu tương lai của mẹ, Hạ Hàn Y." Rồi tỉnh bơ nhìn Hạ Hàn Y nói:

"Còn đây là mẹ của chị, cũng là mẹ của em, Vi Yến Sương."

Mẹ của Đổng Kiều Tây: "???"

Hạ Hàn Y thì vừa nghẹn lời vừa không nỡ phản bác, vì sợ Đổng Kiều Tây lại bị đánh. Tuy cô cũng tát người ta không ít, nhưng so với mẹ của chị ấy thì lực đạo hoàn toàn không đáng kể.

Rất may là Vi Yến Sương lên tiếng trước.

"Con còn dám nói?" Bà sắc bén nhìn con gái, rồi lại nhìn về phía Hạ Hàn Y đang đứng khép nép bên cạnh, quần áo mặc ở nhà thì lùng phùng quá cỡ, và rõ ràng đây là quần áo của con gái bà, cổ chân còn băng trắng? Ngoại hình nhỏ nhắn, gương mặt rất xinh đẹp và hiền dịu, nhưng đứa trẻ như vậy sẽ chịu được tính khí của Tây nhà bà? Còn chuyện vừa nãy?

"Con nói con bé là vợ tương lai của con. Vậy thái độ của con lúc nãy là gì?"