Đổng Kiều Tây vừa bị tát vừa bị đẩy lăn sang một bên.
Đương nhiên, đó là vì cô nhường Hạ Hàn Y thôi. Vì nếu thật sự muốn, thì ngay cả mười người như Hạ Hàn Y cũng không thể chống lại cô.
Cô ung dung liếʍ môi ngắm cảnh xuân đang bị che đậy với tốc độ ánh sáng.
Trong khi đó, Hạ Hàn Y thì vừa tủi vừa giận, cô không thèm thay bộ đồ nào khác nữa, mà vội mặc lại áo giữ nhiệt ngay ngắn.
Sau đó, mặc kệ bộ đồ đang mặc trên người là của Đổng Kiều Tây, mặc kệ nó là bộ nhỏ nhất của người ta, nhưng khi cô mặc lại rộng thùng thình như cuốn bao tải. Cô chỉ quan tâm một điều duy nhất, kín đáo là được!
Cô nhanh nhẹn xếp gọn bộ đồ của mình đã được giặt sạch rồi vội đứng lên.
Dù cổ chân đang đau, dù bước đi tập tễnh, dù gương mặt và trang phục chẳng có chút ăn nhập nào, nhưng khí chất tự trọng thì không thể xem thường.
"?" Đổng Kiều Tây cáu kỉnh nhíu mày rồi vục dậy túm cổ tay Hạ Hàn Y:
"Em có cần ghét bỏ chị như vậy không hả? Rút cuộc em muốn chị phải thế nào thì mới đồng ý ở bên chị?"
"Em làm sao dám ghét bỏ phú bà như chị chứ?" Hạ Hàn Y hít sâu một hơi, rồi lạnh nhạt nói:
"Nhưng em không muốn ở bên chị. Nếu không phải chuyện của lớp thì đừng tìm gặp em nữa. Còn bộ đồ này em sẽ giặt sạch và gửi lại cho chị sớm nhất. Tất nhiên là nếu chị ngại vì em đã mặc qua, thì em sẽ tìm mua bộ mới để trả lại cho chị."
"Em!" Đổng Kiều Tây nghiến răng tới mức nổi gân xanh trên thái dương, nhưng lại không nỡ siết chặt bàn tay đang nắm cổ tay Hạ Hàn Y, mặc dù trong lòng cô đang vô cùng tức giận.
Nên cô liền ngang ngược nói:
"Được, em muốn rõ ràng với chị đúng không? Vậy thì bộ đồ này em mặc qua rồi, giường của chị em cũng nằm qua rồi, chăn gối của chị, phòng tắm của chị, phòng vệ sinh của chị, xe ô tô của chị, ngay cả không khí trong căn hộ của chị em cũng dùng qua rồi, em tính đi."
Hạ Hàn Y không tin nổi những gì cô vừa nghe. Cô vừa giận vừa bối rối, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào đành ngẩng lên nhìn người cao hơn:
"Chị cố tình làm khó em?"
"Không phải em muốn sằng phẳng với chị sao? Chị chỉ làm theo ý em thôi mà." Đổng Kiều Tây tiến sát một bước, giọng nói dịu dàng nhưng mang theo vẻ sắc bén và khıêυ khí©h không hề che giấu:
"Nếu em vẫn muốn không ai nợ ai, thì chị có một cách. Xe thì có thể không tính. Còn lại thì em để chị đến nhà em ở một đêm đi, chị mặc quần áo của em, ngủ trên giường của em, dùng chăn gối, nhà tắm, nhà vệ sinh, và hít thở không khí trong nhà của em, vậy chúng ta hoà nhau. Chị sẽ không làm phiền em nữa. Thế nào?"
"Chị đang đùa đấy à?"
"Chị không đùa. Nhưng nếu em không muốn thì chị không ép, chỉ là chăn, ga, gối, đệm, đồ dùng trong nhà chị đều là hàng cao cấp nhất Châu Á." Đổng Kiều Tây công khai thách thức, sau đó, còn ra vẻ chợt hiểu ra người đứng trước mặt mình cũng là nhân vật có tiếng tăm liền nói:
"Ồ, mà đúng rồi, em là cô chủ tiệm bánh nổi tiếng mà, chút tiền lẻ này chắc chẳng đáng gì với em đâu nhỉ? Chị đúng là được cái hay lo xa rồi."
Hạ Hàn Y thật muốn tát thêm một cái nữa vào gương mặt kiêu ngạo kia.
Nhưng khổ nỗi, người ta không chỉ đẹp mà còn cao hơn cô, còn béo gấp đôi cô, còn giỏi võ và khỏe gấp mười lần cô, đặc biệt là siêu giàu.
Cô có thể đẩy người ta ra và chạy đi với cái thân hình nhỏ xíu và cổ chân còn đau này sao?
Hay là chấp nhận trả một số tiền khổng lồ cho dịch vụ nhà nghỉ cao cấp bất đắc dĩ mà phú bà kia vừa liệt kê, trong khi tiền cô kiếm được đều đem đi trả nợ cho ngân hàng còn chưa đủ?
Nhưng Hạ Hàn Y cũng không phải quả hồng mềm để ai muốn bóp sao thì bóp. Người ta đã cố tình gây khó dễ, vậy thì cô cũng chẳng ngại đáp trả, mặc dù lời sắp nói ra không được tự nhiên chút nào.