"Cạch!" Cửa phòng ngủ vừa mở, tâm trạng hai người lập tức bị hai cơn lốc kéo đi ngược hướng, xoáy vào mớ hỗn độn vừa bỡ ngỡ vừa thú vị.
Hạ Hàn Y thì đứng trân trân. Vì cảnh tượng trước mắt cô quá mức sống động.
Cái gọi là nấu cháo bí đỏ hầm hạt sen, ăn cùng trứng muối nướng bơ gì đó mà Đổng Kiều Tây tự tin khoe khoang, giờ y như thể một cuộc chiến khó thu dọn.
Nơi trứng muối nướng bơ quá nhiệt chảy xèo xèo như biểu tình, cháo bí đỏ hạt sen sủi bọt bắn tung toé như quả bom ngũ cốc nhỏ, đũa lăn lông lốc như tháo chạy. Còn Đổng Kiều Tây thì loay hoay giữa tất cả, lúng túng và hăng hái y như đứa trẻ ba tuổi giữa cuộc chiến bếp núc nổi loạn.
Hơi nước bốc lên quấn quanh tóc rối của cô, ánh nắng chiếu qua cửa sổ làm mọi thứ lung linh như một cảnh phim hoạt hình, khiến Hạ Hàn Y vừa muốn chạy vừa muốn cười, vừa say trước vẻ vụng về nhưng si mê đến khó đỡ của chiến thần huỷ diệt nhà bếp kia.
Trong khi đó, Đổng Kiều Tây lại mắt sáng long lanh, chẳng hề bận tâm đến bão lửa bếp núc đang bùng nổ quanh mình, vì cô còn mải mê nhìn người đang ngây ngốc ở cửa phòng ngủ.
Bộ đồ ngủ rộng thùng thình của Đổng Kiều Tây khiến Hạ Hàn Y lọt thỏm, tóc dày mượt bồng bềnh, mắt lơ mơ, gương mặt nhỏ nhắn, trắng nõn và vương chút hờn dỗi, trông chẳng khác gì một bông hoa bé xíu bị ánh nắng chạm nhẹ.
"Sao có thể vừa trong sáng, vừa đáng yêu lại quyến rũ đến vậy? Y như một viên ngọc bé bỏng lọt thỏm trong thế giới này?" Đổng Kiều Tây nghĩ thầm rồi cứ thế ngắm nhìn làm Hạ Hàn Y cảm thấy cả người nóng bừng.
Đúng lúc này, nồi cháo không hề hiểu phong tình, "bụp" một tiếng, một hạt sen bắn thẳng về phía Đổng Kiều Tây.
"Cẩn thận!" Hạ Hàn Y hô lên, nhưng chắc hẳn là không thắng được vận tốc tấn công của nồi ngũ cốc quá nhiệt. Một hạt sen nữa bắn ra, lao vun vυ"t như tên lửa, trúng ngay trán của ai kia.
"Ui da!" Đổng Kiều Tây xuýt xoa vội tắt cả hai bếp, nồi cháo và trứng muối đang biểu tình liền dịu xuống, nhường sân khấu lại cho một diễn viên đại tài khác.
Chính là vị thần tiên Tây tỷ thiểu năng.
Vì bình thường, chút tác động của hai viên hạt sen nóng hổi kia chẳng ảnh hưởng gì tới cao thủ võ thuật họ Đổng, nhưng hôm nay tình thế lại vô cùng bất thường, vì có sự xuất hiện của cô chủ nhỏ In Bloom.
Và ngay khi Hạ Hàn Y tập tễnh đi tới, ngay khi cô vừa quan tâm hỏi:
"Chị có sao không?"
Thì Đổng Kiều Tây lập tức diễn vai chị gái đầu bếp mới vào nghề, còn nhập vai tới mức cực kỳ đáng thương.
"Đau quá!" Đổng Kiều Tây ôm trán, xoay người đi lại gần, còn cố tình cúi xuống, nghiêng đến ngay trước mặt Hạ Hàn Y:
"Chắc chị bị bỏng rồi, em nhìn này!"
"Nhìn thôi có cần dính lên người em như vậy không?" Hạ Hàn Y vừa bất lực, vừa thương lại vừa xấu hổ nghĩ thầm. Nhưng khi thấy vệt hồng hồng trên vầng trán trắng phấn của người ta thì cô lại đầu hàng, rút tờ giấy ăn mềm trên bàn và dịu dàng nói:
"Được rồi, đứng im để em lau vết thương trước đã."
"Ừm!" Đổng Kiều Tây ngoan ngoãn đáp. Chỉ là hành vi thì không chuẩn mực chút nào.
Vì trong lúc Hạ Hàn Y đang chăm chú lau vệt cháo mỏng quanh vết bỏng nhỏ, thì Kiều Tây lại không hề đứng đắn mà rũ mắt ngắm hai cánh môi mỏng, đỏ như hoa đào của cô rồi vô thức thu hẹp khoảng cách.
"Kiều…" Hạ Hàn Y nghiêng đầu khiến nụ hôn của Kiều Tây rơi lên khoé môi cô.
Nhưng Đổng Kiều Tây không từ bỏ. Cô tinh nghịch hôn thêm mấy cái lên lúm đồng tiền bé xíu trên má Hạ Hàn Y, giọng khàn khàn:
"Cho chị hôn một cái thôi, coi như phần thưởng vì tối qua chị ngoan, không ăn vụng em!"