Chương 17

Trái tim Hạ Hàn Y nhất thời loạn nhịp. Không chỉ bởi một chữ “ngoan” ma mị kia, mà còn bởi bàn tay mờ ám đang phủ lên chân cô, chậm rãi, trấn an, nhưng rõ ràng là có điểm không thành thật khiến máu trong người cô dường như chạy sai hướng.

"Kiều Tây, được rồi, không cần…"

"Cần!" Đổng Kiều Tây cắt ngang, dứt khoát mà vẫn mang theo chút nuông chiều.

"Chị xoa chân cho em để giúp máu lưu thông. Em đừng có mà bướng bỉnh từ chối."

Lòng bàn tay Đổng Kiều Tây mềm ấm, lực nhẹ mà ổn định. Từng vòng tròn nhỏ như có chất gây tê, êm ái, thấm dần, nhưng hình như là… đi hơi xa vị trí cổ chân của Hạ Hàn Y rồi.

"Kiều Tây." Giọng Hạ Hàn Y trầm xuống, nghe có vẻ bình tĩnh nhưng hai má cô đã thoáng phiếm hồng.

"Hửm?" Đổng Kiều Tây đáp mà không dừng tay, ánh mắt vẫn nghiêm túc tập trung như thể một chuyên gia trị liệu thực thụ, khiến Hạ Hàn Y còn tưởng mình vừa nghĩ xấu cho người ta.

Nhưng ngay khoảnh khắc cô vừa thở ra nhẹ nhõm, ngón tay kia lại trượt thêm một chút, đủ để tất cả suy nghĩ trong sáng bị thổi bay sạch sẽ.

"Kiều Tây…" Giọng cô khàn đi, vừa cảnh cáo vừa bất lực, lại mang theo chút nuông chiều mỏng manh khó dấu, vô tình làm cho ánh mắt Đổng Kiều Tây lấp lánh ý cười nửa giấu, nửa lộ:

"Chị chỉ kiểm tra xem cơ chân của em có bị căng không thôi mà. May là không sao! Nhưng em gầy quá, chân sắp bé hơn cả bắp tay của chị rồi đây này."

Hạ Hàn Y vừa ngại vừa tủi giận lẫy:

"Liên quan gì đến chị, mau bỏ chân em ra."

"Sao lại không liên quan?" Đổng Kiều Tây lập tức nghiêm túc một cách vô cùng ngang ngược:

"Em là người yêu của chị, là vợ tương lai của chị. Tất cả mọi thứ xung quanh em, bao gồm cả chỉ số cân nặng, chị đều phải quan tâm."

"Sau này, thực đơn ba bữa của em sẽ do chị phụ trách, bắt đầu từ hôm nay."

"Chị đừng cố chấp nữa được không?" Hạ Hàn Y thoáng cảm động, nhưng lại không cho phép mình bị lay động.

"Chúng ta đều ngoài ba mươi tuổi rồi, rất nhiều thứ đã khác xưa."

Đổng Kiều Tây thở dài nén giận.

Cô đường đường là biểu tượng của phụ nữ thời đại mới, xinh đẹp, thành công, chỉ cần vẫy tay một cái là vô số người muốn được làm người yêu, muốn làm bạn đời của cô.

Ấy thế mà Hạ Hàn Y đáng giận này lại không biết em ấy tốt số tới mức nào.

"Được, vậy chị không cố chấp nữa." Cô cáu kỉnh nói khiến Hạ Hàn Y bất chợt mất mát.

Rõ ràng là Hạ Hàn Y muốn như vậy, muốn đẩy Đổng Kiều Tây ra xa, nhưng khi người ta thực sự làm theo ý cô thì cô lại thấy đau lòng.

Hạ Hàn Y vô thức hơi cúi đầu, máy môi:

"Vậy thì..."

Nhưng cô chưa kịp nói hết câu thì Đổng Kiều Tây đã xen vào:

"Chị không cố chấp ép buộc em phải yêu chị như năm em hai mươi hai tuổi nữa. Em nói chúng ta đã ngoài ba mươi, được, vậy chị theo đuổi em lại từ đầu, với tư cách là là người trưởng thành biết rõ mình muốn gì."

"Bắt đầu bằng cách chinh phục dạ dày của em." Đổng Kiều Tây đứng phắt dậy, xoay người, giọng dứt khoát đến mức không cho Hạ Hàn Y có cơ hội phản đối:

"Sáng nay em sẽ ăn cháo bí đỏ hầm hạt sen cùng trứng muối nướng bơ."

"Kiều Tây!" Hạ Hàn Y bất lực nhìn cửa phòng ngủ lạnh lùng đóng lại, bẻ gãy luôn tiếng gọi của cô, nhưng lại âm thầm nảy nở trồi non ấm áp nho nhỏ.

Cô hít một hơi thật sâu, tóc cũng không cần chải, quần áo không cần chỉnh, tập tễnh đi ra tới cửa, vừa muốn mở ra, lại vừa sợ va vào ánh mắt cố chấp kia.