Hạ Hàn Y không hề biết mình trở thành đề tài bán tán của ba người nào đó.
Càng ngoài dự đoán hơn là, một đêm này cô ngủ rất trầm, có thể nói đây là đêm mà cô ngủ ngon nhất từ khi bố mẹ qua đời.
Một giấc ngủ dài, không mộng, không giật mình, không có những khoảng tỉnh giấc rồi cô đơn giữa khuya.
Có lẽ là do tác dụng của thuốc giảm đau. Hoặc cũng có lẽ… là do hương thơm của ai kia, ấm nhẹ thoảng trong không khí khiến cô cảm thấy an toàn một cách lạ lùng.
Mãi cho đến khi điện thoại liên tiếp rung lên báo tin nhắn tới, thì Hạ Hàn Y mới mơ hồ tỉnh dậy.
Tin nhắn đầu tiên là từ luật sư Chiêu, người được coi là chủ mới của ngôi nhà mà Hạ Hàn Y đang thuê:
"Xin chào, tôi là Bùi Thục Chiêu. Tôi đang tiến hành lắp ghép thêm tầng hai tại mặt bằng của In Bloom, chắc sẽ mất khoảng ba ngày để hoàn thiện. Xin lỗi vì bây giờ mới báo cho cô Y, nhưng cô Y yên tâm, việc kinh doanh của tiệm không ảnh hưởng gì, và sau đó, nếu cô Y có nhu cầu thì hoàn toàn có thể sử dụng tầng hai này để sinh hoạt hàng ngày với mức phí siêu ưu đãi."
Tin thứ hai là của nhân viên tiệm bánh:
"Chị Hàn Y, chị Thục Chiêu vừa dẫn người đến đo đạc để lắp ghép tầng hai ạ. Chị ấy nói, sau này chị có thể dùng tầng đó. Vậy chị không cần thuê trọ ở ngoại thành nữa rồi, chúng ta cũng có thể làm thêm nhiều bánh hơn ạ."
Hạ Hàn Y bất ngờ tới mức chống tay nhổm dậy.
"Có chuyện tốt như vậy sao?" Cô lẩm nhẩm:
"Nếu vậy thì tốt quá rồi, không cần tốn thêm nhiều tiền thuê nhà trọ và tiền taxi đi đi về về, vừa tiết kiệm, vừa an toàn lại có thêm thời gian làm bánh."
Sau khi nhắn lại cho Bùi Thục Chiêu và nhân viên ở tiệm, Hạ Hàn Y nhìn xung quanh thì vô thức đứng hình mất vài giây mới nhớ ra, đây không phải căn phòng trọ nhỏ của mình, mà là phòng ngủ của Đổng Kiều Tây. Hơn thế nữa, bây giờ... không phải sáng sớm mà đã là gần trưa.
"Sao có thể như vậy được?" Cô nhìn chằm chằm vào con số 11:15 trên màn hình điện thoại, đầu óc trống rỗng mất vài giây.
Thật không thể tin nổi. Người luôn tỉnh dậy từ năm giờ sáng mỗi ngày, giờ lại ngủ quên trong phòng ngủ của người khác đến tận trưa.
Hạ Hàn Y chậm rãi vén chăn, nhưng chân còn chưa kịp chạm sàn thì cửa phòng ngủ đã mở.
Âm thanh rất khẽ, nhưng trong không gian tĩnh mịch lại vang rõ đến mức khiến cô giật mình.
"Đừng động! Chân em đang đau đấy!" Giọng Đổng Kiều Tây vang lên mang theo chút trêu chọc, lại có chút dịu dàng lẩn sau vẻ thản nhiên cố hữu.
Bàn tay cô nhanh hơn phản xạ của Hạ Hàn Y, nhẹ giữ lấy cổ chân đối phương, động tác thuần thục đến mức người bị giữ chỉ biết khựng lại.
Da chạm da, ấm, mềm, và khiến nhịp tim Hạ Hàn Y loạn mất một nhịp.
"Không cần..."
"Ngoan! Chị kiểm tra xem vết thương có sưng không."