Tâm trí Hạ Hàn Y như vỡ tan. Những tiếng "ưmm" khó khăn lạc ra giữa nhịp thở đan xen rối loạn, những nụ hôn điên cuồng rơi xuống khiến lý trí cô chia đôi.
Một nửa là luyến tiếc quá khứ ngọt ngào, vụng dại và đầy nắng.
Một nửa là hiện tại như đi trên băng, đẹp, nhưng không biết khi nào sẽ tan vỡ.
Còn Đồng Kiều Tây thì như ăn phải chất gây nghiện, càng hôn càng say, cuồng nhiệt tới mức cắn nhẹ cả vào khoé môi của Hạ Hàn Y làm em ấy bừng tỉnh vội đẩy ra.
"Kiều... Tây, dừng lại!"
"Kiều... aaa!"
Đổng Kiều Tây mặc kệ người trong lòng chống cự, cúi người một cái liền bế vác Hạ Hàn Y đi vào phòng ngủ.
"Đừng! Kiều Tây, chị dám làm chuyện đó thì em sẽ hận chị cả đời!" Hạ Hàn Y lúc này thực sự sợ hãi.
Mặc dù ngay cả khi có tới mười Hạ Hàn Y cũng không ngăn được Đổng Kiều Tây, vì võ công của người ta vô cùng lợi hại, nhưng cô không thể chịu thua nên vừa được đặt xuống ga giường mềm mại liền vội chống tay đứng dậy muốn chạy chốn.
Chỉ là chân vừa chạm tới nền nhà bằng gạch giả gỗ thì cảm giác đau nhói nơi cổ chân đã truyền tới.
"Aaaaa...!"
"Em sao thế?" Đổng Kiều Tây cuống quýt ôm lấy thân thể nhỏ nhắn sắp ngã xuống nền nhà.
Ánh mắt cô vội liếc qua cổ chân dán cao lạnh kia thì mới lập tức mắng mỏ bản thân, sau đó như thể biến thành người khác, ngọt ngào tựa kẹo đường, lại hấp tấp như kiến bò trên chảo hỏi:
"Đau cổ chân đúng không? Chị chườm lạnh cho em nhé? Hay là ăn cơm trước rồi uống thuốc?"
Hạ Hàn Y vừa giận vừa ngại, còn phải cố nhịn đau, và tất nhiên là cô không muốn đối diện, cũng không thèm trả lời người kia.
"Hàn!" Đổng Kiều Tây ôm Hạ Hàn Y và ngồi xuống giường, trông chẳng khác nào cô vợ lớn đang dỗ dành cô vợ nhỏ hờn dỗi, mặc dù thái độ không đứng đắn cho lắm:
"Chị xin lỗi đã cưỡng hôn em. Để công bằng thì em có thể hôn lại chị. Ngay cả chuyện đó... nếu em muốn, chị cũng hết lòng phục vụ em."
"Kiều Tây!" Hạ Hàn Y cuối cùng cũng không chịu được bèn lên tiếng. Ai ngờ, con người mặt dày kia lại không hề biết ngại mà nói tiếp:
"Em là người duy nhất có thể có được chị đấy nhé! Chị... ờm... tuy trước đây chị có hơi ăn chơi nhưng chị tuyệt đối không ăn tạp đâu, chị vẫn là bông hoa mẫu đơn kiêu ngạo và trong trắng chờ em tới hái đấy! Em mau mau hái chị về nhà đi!"
"?"
"Hàn!"
"Em không hái nổi bông hoa quý như chị đâu. Mau buông em ra. Em muốn đi..."
"Đi vệ sinh sao? Hay là đi tắm?" Mắt Đổng Kiều Tây sáng như đèn pha, miệng thì không khép được nói:
"Chị đưa em..."
"Kiều Tây!" Hạ Hàn Y xấu hỏ nhỏ giọng cắt ngang trước khi người ta lại nói thêm mấy câu đỏ mặt. Trong lòng cô vừa khó xử vừa thấy may mắn. Vì Đổng Kiều Tây lưu manh nhưng vẫn luôn tôn trọng giới hạn của cô.
"Được rồi, không doạ em nữa." Đổng Kiều Tây nén xuống ham muốn và bật chế độ ngọt ngào khiến người nghe muốn nội thương:
"Chị lấy cho em bộ đồ ngủ nhỏ nhất của chị rồi đợi em ngay ngoài cửa phòng tắm, sau đó bế em đi ăn tối, xoa cổ chân cho em, làm ấm giường..."
"Kiều Tây!"
"Ừm, chị biết rồi, chị không nói nữa, chị giúp em vào phòng tắm nhé."
Đêm đó, lần đầu tiên hai người ngủ chung một mái nhà. Nhưng chỉ đơn giản là chung nhà thôi, vì lúc này, chủ nhà không tình nguyện phải ngủ trên sofa, còn khách quý thì ngủ trên giường đệm cao cấp trong phòng ngủ.
Nhưng bất chợt, trong ánh đèn ngủ vàng chanh ấm áp, giọng Đổng Kiều Tây nhẹ vang lên một cách vừa hiên ngang lại vừa lén lút:
"Hàn! Em ngủ chưa?"