Chương 10

Vì ngay sau khi đến bệnh viện, cô chủ nhỏ của In Bloom liền muốn đá văng đại gia nhà đất ra khỏi tầm nhìn.

Một cú đá tượng trưng thôi nhưng lực sát thương đủ khiến trái tim người ta hụt hẫng và rơi tự do mà không cần dù.

Lần đầu tiên Đổng Kiều Tây thấy mình bỗng thật thừa thãi. Cô lủi thủi đi theo sau cô ý tá trẻ đang đẩy Hạ Hàn Y bằng xe lăn từ phòng nọ qua phòng kia, cuối cùng lại đứng như cây đèn lưu ly đắt tiền trước cửa phòng bác sĩ phụ trách, khiến mọi người nhất thời vừa khó hiểu vừa thấy mắc cười.

"Kia là người nhà của cháu à?" Vị nữ bác sĩ trung niên chỉ Đổng Kiều Tây và hỏi Hạ Hàn Y.

"Không phải ạ."

"Phải ạ."

Hai tiếng đối nhau đồng thời vang lên, một lạnh như nước đá, một vang giòn như rượu vang vừa khui, làm bác sĩ suýt bật cười nhẹ. Nhưng nhìn cổ chân của cô gái trước mặt thì bà liền đoán được, người kia hẳn là đã đưa cô gái này đến đây.

"Cổ chân của cháu sưng thế này là trẹo dây chằng rồi đấy, may mà đến kiểm tra sớm, không thì rất lâu mới bình phục." Bà ôn tồn nói, tay thì nhanh nhẹn ghi vài dòng vào tờ hướng dẫn rồi đưa tới cho Hạ Hàn Y:

"Đây là đơn thuốc, cháu về dùng theo hướng dẫn ghi rõ trong này là được. Nhớ hạn chế đi lại vài ngày đầu, chườm lạnh mỗi ngày hai lần, và tuyệt đối không mang giày cao gót nhé." Bà nói xong liền ngẩng đầu lên, ánh mắt khẽ chuyển sang Đổng Kiều Tây rồi rất nhanh đã trở lại nhìn bệnh nhân của mình, giọng đều mà đầy ý tứ:

"Trời mưa dày hơn rồi, đường sẽ trơn đấy. Cháu có cần nhân viên bệnh viện hỗ trợ ra xe không?"

Hạ Hàn Y muốn trả lời là "có" nhưng ai kia đã nhanh miệng nói trước:

"Không cần đâu, bác sĩ. Cháu đưa em ấy về là được rồi ạ." Giọng Đổng Kiều Tây vừa lễ phép vừa trơn tru đến mức chẳng ai chen được một chữ. Hành động thì mượt mà như thể đã được lập trình sẵn. Vì lời vừa dứt, cô đã cầm gọn đơn thuốc và cúi xuống bế bệnh nhân của người ta đi một cách tự nhiên như hít thở, dễ như ăn kẹo, lại còn trông hợp lý đến không thể bắt bẻ khiến ai nấy ngây ngốc.

"Đẹp quá!"

Những tiếng xì xào cảm thán rải rác khắp dọc hành lang, từ cửa phòng bác sĩ phụ trách cho đến tận nhà để xe, làm Hạ Hàn Y không dám ngẩng mặt, cũng không dám nhìn ngó xung quanh.

Nhưng ngay khi cửa xe vừa đóng, tiếng mưa bị chặn lại ngoài kia, trong không gian chỉ còn hơi thở của hai người thì lại là câu chuyện khác.

"Cậu đừng lúc nào cũng tự ý như vậy được không?" Hạ Hàn Y nhìn thẳng phía trước, giọng nhỏ mà lạnh, như thể từng chữ đều được gọt giũa để không run.

"Chúng ta kết thúc từ mười năm trước rồi. Đừng tỏ ra thân thiết."

"Chị không tỏ ra thân thiết. Chị vẫn luôn yêu em."

Lời vừa dứt, không gian trong xe như bị gió cuốn ngược. Ánh đèn đường bên ngoài lăn qua mặt kính, vỡ thành những dải sáng run rẩy giống tựa tim người đối diện, không yên dù chỉ một nhịp.

Đổng Kiều Tây hấp tấp nghiêng người, bóng của cô tràn lên ghế da, lên vai, lên cả hơi thở của Hạ Hàn Y, nhẹ thôi, nhưng đủ khiến thế giới xung quanh chùng xuống.

"Hàn!" Cô gọi tên, giọng thấp và mềm như một nốt nhạc lạc giữa cơn mưa.

"Chúng ta bắt đầu lại nhé!"

Hạ Hàn Y khẽ ngẩng đầu, đôi mắt phản chiếu gương mặt ngạo kiều đáng ghét của người kia.

Ánh đèn xe lướt qua hắt nghiêng, viền quanh mái tóc Đổng Kiều Tây một quầng sáng mềm tựa sợi kẹo đường, thứ ngọt đến mức dụ dỗ người ta muốn sa chân. Nhưng cô không còn là Hàn Y của mười năm trước.

"Cậu vẫn luôn như thế." Cô nói khẽ, giọng pha giữa giận và buồn cười:

"Tự tin đến mức tưởng cả thế giới đều phải quay quanh mình."

"Không phải. Chị không cần thế giới nào quanh quanh chị." Đổng Kiều Tây dịu dọng dỗ dành, lòng bàn tay áp nhẹ lên viền má Hạ Hàn Y và khoá chặt em ấy trong ánh mắt nhu tình:

"Thế giới của chị là em. Hàn!"

Ngay sau đó, giữa không gian nhỏ phảng phất mùi nước hoa pha gỗ tuyết tùng và hương vani thơm nhẹ, cùng khoảng cách được thu hẹp đến mức cả hơi thở cũng vướng vào nhau, nụ hôn của Đổng Kiều Tây rơi xuống nhẹ như cánh hoa lạc giữa mưa, ấm như tia nắng đầu xuân len qua đám mây dày.

Trong khoảnh khắc ấy, gió ngoài kia ngừng thổi, mưa cũng dường như quên rơi. Chỉ còn lại tiếng tim thổn thức và hơi thở nóng bỏng hòa vào nhau, chậm, sâu và đầy kiêu hãnh.

Cả thế giới ngoài ô cửa kính mờ đi, chỉ còn hai người và dư vị ngọt ngào như mật ong tan giữa gió đầu thu.

"Thơm quá! Còn ngọt và mềm nữa. Y hệt như xưa." Đổng Kiều Tây càng hôn càng say sưa không muốn dừng, khiến nụ hôn vốn nhẹ nhàng hoá thành cuồng dã.