Thế nhưng Thẩm Tinh Cực lại tỏ ra vô cùng khó xử.
Hợp đồng mà có thể ký bừa được sao? Dĩ nhiên là không rồi!
Ai mà biết trong đó có cài bẫy gì không?
“Xin lỗi, ở đây không có luật sư chuyên nghiệp để tôi tham khảo, tôi không thể ký hợp đồng được. Mong anh thông cảm.”
Slather: “???”
Cậu ta từ chối rồi? Cậu ta thật sự từ chối rồi sao???
Trên hành tinh cô độc không một bóng người này, Thẩm Tinh Cực và Slather cuối cùng cũng quyết định ngồi lại nói chuyện tử tế. Dù sao hai người đều là những kẻ lữ hành xuyên thời không, có thể gặp nhau tại thời điểm và địa điểm trùng hợp như thế này, nói gì thì nói, cũng là một loại duyên phận.
Tất nhiên, bảo họ ngay lập tức trở thành tri kỷ tâm giao, điều đó là không thể.
Ai lại dễ dàng đem số phận của mình phó thác cho người khác chứ?
Thẩm Tinh Cực dùng dụng cụ xiên lại mấy con cá, rồi cho thêm gia vị mà Slather cung cấp, những loại gia vị này đã được phân tích thành phần, quả thực là đồ chính thống, không chứa chất kỳ quặc nào cả, sau đó đặt lên giá để nướng.
Trong lúc đợi cá chín, hai người có cuộc trò chuyện đơn giản với một vài giữ kẽ nhất định.
Thông qua trò chuyện, Thẩm Tinh Cực biết được Slather là một pháp sư đến từ thành phố rực rỡ Kegalanka. Khác với những gì thường miêu tả trong các tiểu thuyết tu tiên hoặc tu ma, pháp sư không dựa vào linh khí thiên địa hay nguyên tố phép thuật để thi triển ma pháp, bởi lẽ ở quê hương Slather, căn bản không có khái niệm gì gọi là linh khí hay nguyên tố phép thuật, mà dựa vào sức mạnh truyền thừa từ huyết mạch. Nghe nói, vị pháp sư đời đầu là con của thần Anna và một người phụ nữ phàm trần. Con cháu của họ sinh sôi trên đại lục, dần dà hình thành nên các gia tộc pháp sư lâu đời.
Slather cũng được nghe về hành trình trốn chạy của Thẩm Tinh Cực. Không tính đến tuổi tác trước khi trọng sinh, thì cậu vừa tròn mười tám, nhỏ hơn Slather vài tuổi. Ở tuổi mười tám, cậu có tiền đồ rộng mở, không chỉ giành được hạng nhất cuộc thi Sáng tạo Cơ giáp chồi non do nhiều học viện hàng đầu liên kết tổ chức, mà còn đậu vào một trường đại học danh giá. Nhưng trên đường đến trường bằng phi thuyền Daniel, họ lại gặp phải tặc tinh. Thẩm Tinh Cực lái một khoang sửa chữa tự động thoát ra ngoài. Khoang này không đủ nhiên liệu để bay xa, giữa các điểm hạ cánh còn lại, cậu chọn hành tinh NML5056592.Slather không hề có khái niệm gì về “hành tinh”, “vũ trụ” hay “không gian”, vì thế lời kể của Thẩm Tinh Cực khiến hắn chấn động mạnh trong lòng. Nhưng hắn không muốn để lộ sự thiếu hiểu biết trước mặt một Bra nên bề ngoài vẫn giữ vẻ ung dung tao nhã: “Vậy là cậu từ trên trời rơi xuống? Còn định quay về trời nữa? Giờ thì cả vùng đất này chỉ có hai chúng ta?”
Mấy câu hỏi của pháp sư thực ra là rất kém trình độ, lộ rõ sơ hở rồi mà hắn không biết!
Trong lòng Thẩm Tinh Cực, sự cảnh giác với Slather bỗng dưng vơi đi nhiều.
Pháp sư thì sao, phép thuật cao siêu thì sao, ngươi có thể nhờ ma pháp mà quay lại vũ trụ sao? Có thể quay lại thế giới văn minh loài người không? Nếu ngươi không muốn làm người hoang trên hành tinh hoang vu này, thì ngươi không thể đắc tội với ta!
Thẩm Tinh Cực bình thản nói: “Lúc trước vì anh xuất hiện quá đột ngột, tôi cứ tưởng hành tinh này có căn cứ người ngoài pháp luật. Nhưng nếu anh là người xuyên việt, thì chứng tỏ tài liệu tôi thu thập không sai, nơi này đúng là một hành tinh hoang.”
Slather khẽ “ừ” một tiếng.
Thẩm Tinh Cực trở mặt mấy con cá: “Nói chính xác thì, đây là một hành tinh tài nguyên không có người ở. Nơi này tuy không thể cư trú lâu dài, nhưng lại có trữ lượng khoáng sản cực kỳ phong phú. Vài chục năm trước, quân đội đã lắp đặt hệ thống khai thác tự động ở đây. Chỉ cần tìm được trung tâm khai thác, chúng ta có thể lên tàu vận chuyển tự động quay về hệ sao trung tâm. Nhưng việc đó không dễ, vì từ trường ở hành tinh này hỗn loạn. Để tránh bị nhiễu bởi bão từ tầng điện ly, trung tâm khai thác được chôn sâu trong lòng đất, độ sâu trung bình khoảng sáu nghìn mét.”