Chương 8

Nhưng giờ hắn mới nhận ra, những món đồ đó không hề là sản phẩm luyện kim, mà hoàn toàn là trí tuệ của chính Bra.

Thì ra, chỉ dựa vào bản thân, người Bra này cũng có thể làm ra những thứ vừa kỳ lạ vừa hữu ích đến vậy!

Ba con cá hình thù quái dị nhanh chóng được nướng chín. Vì không có gia vị nên hương vị chẳng ngon lành gì, nhưng Thẩm Tinh Cực đã phân tích thành phần loại cá này từ hôm qua: hàm lượng protein rất cao, mùi tanh nhẹ, vị dở nhưng không đến mức khó nuốt. Thế nên hai ngày nay, cậu coi chúng là nguồn thực phẩm chính.

“Tôi có gia vị muối, đường và chút tiêu. Cậu có muốn dùng không?”

Giọng nói của người đàn ông kia bất chợt vang lên bên tai Thẩm Tinh Cực. Cậu giật bắn, ngẩng đầu nhìn quanh nhưng chẳng thấy ai cả. Khung cơ giới lập tức phản ứng, bao phủ lấy những phần trọng yếu trên người. Cậu quét nhìn vùng đất trơ trụi trước mặt, rồi rừng rậm ở xa, không thấy gì hết. Ngay sau đó, Slather chủ động kéo áo choàng tàng hình ra.

Giữa bãi đất trống vốn chẳng có ai, một cái đầu người bỗng xuất hiện giữa không trung suýt khiến Thẩm Tinh Cực đứng tim! Rồi nửa người hắn dần hiện ra, cuối cùng là toàn thân.

Thẩm Tinh Cực sững sờ đến độ mặt đơ như tượng.

“Trưa tốt, lữ khách của thời không.” Slather mỉm cười nói, “Dù gia vị chẳng mấy quan trọng, nhưng nó có thể khiến hành trình thêm phần thi vị. Có vẻ cậu không mang theo gia vị nhỉ? Tôi có dư, có thể chia cho cậu một ít.”

Thẩm Tinh Cực: “???”

Cái gì cơ, cái gì cơ, ai mà rảnh đi du lịch trên hành tinh hoang này chứ, tôi có bị điên đâu!

Slather đoán rằng Thẩm Tinh Cực không hiểu cụm từ “lữ khách thời không”, bèn đổi cách nói: “Tôi nghĩ cậu cũng đến từ nơi xa xôi, không thuộc về nơi này, cũng chẳng thuộc về dòng thời gian này. Không cần vội phủ nhận, máy dò tinh thể đã phát hiện lực lượng thời không trên người cậu.”

Rõ ràng, pháp sư chọn nói thẳng bởi hắn muốn nắm quyền chủ động trong cuộc đối thoại.

Các pháp sư vốn luôn kiêu ngạo. Giới bảo thủ từ lâu đã coi người Bra là loài thấp kém, bẩn thỉu và ngu muội. Dù Slather không thuộc phe bảo thủ, nhưng khi đối diện với một Bra, hắn vẫn chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện nhường thế chủ động cả.

“‘Cũng’? Nghĩa là anh thật sự xuyên không đến đây sao?” Thẩm Tinh Cực nhanh nhạy bắt được điểm then chốt trong lời nói của pháp sư.

“Tôi để ý thấy khu vực này... cả vùng rộng lớn này chỉ có hai chúng ta. Dù cậu có mang theo cái khoang độc lập to tướng kia,” Slather khẽ ngẩng đầu, dùng cằm chỉ về phía sau lưng Thẩm Tinh Cực, “nhưng rõ ràng nó không giúp cậu rời khỏi nơi này. Tôi có thể giúp cậu. Chỉ là để đôi bên hợp tác tốt hơn, cậu cần ký với tôi một bản khế ước.”

Từ giọng điệu cổ xưa mà hoa mỹ của Slather, Thẩm Tinh Cực bắt được hai chữ “hợp tác”.

Nếu có thể hợp tác, thì đúng là còn gì bằng. Cậu không muốn đối đầu với người đàn ông thần bí này. Chỉ cần thoát khỏi hành tinh hoang vu này, cậu vẫn còn tương lai rộng mở phía trước, đâu cần thiết phải đẩy hắn thành kẻ tử thù của mình.

Slather lấy ra một cuộn giấy phép thuật, đó là một bản khế ước bình đẳng.

Nếu không phải để xử lý lượng năng lượng thời không còn sót lại trong người, thì một pháp sư kiêu ngạo như hắn tuyệt đối sẽ không bao giờ ký khế ước bình đẳng với một Bra. Nếu nhất định phải ký khế ước, thì chẳng phải còn có loại khế ước nô ɭệ, khế ước phụ thuộc đó sao?

“Cái này là gì vậy?” Thẩm Tinh Cực hỏi.

“Khế ước. Hoặc cũng có thể gọi là thỏa thuận, là những điều khoản mà đôi bên phải tuân theo.” Sợ cậu Bra trước mặt không hiểu, Slather còn đặc biệt giải thích thêm: “Bản khế ước này sẽ được bảo vệ bằng phép thuật, mọi điều khoản đều được chứng giám bởi thần Anna.”

Slather đinh ninh rằng một Bra tất nhiên sẽ không từ chối bản khế ước này.