Chương 6

Không được! Không thể đánh cược với khả năng ‘lỡ đâu’ này!

Thẩm Tinh Cực hoảng hốt quay về khoang độc lập, lao đến chỗ van an toàn.

Tốt lắm, nó vẫn hoạt động bình thường.

Là một người từng được đào tạo bài bản, Thẩm Tinh Cực rơi vào sự nghi ngờ sâu sắc đối với chính bản thân mình.

“Tình trạng tâm lý của mình… chắc vẫn bình thường, ờm, đại khái là bình thường chứ nhỉ?”

-

Slather đã sớm nhận ra rằng hắn đã xuyên không, việc này thật ra rất dễ nhận biết. Dù là ban ngày kéo dài suốt ba mươi tiếng đồng hồ, hay bầu trời đêm có đến ba mặt trăng (một lớn hai nhỏ), tất cả đều cho hắn biết rằng mình đã không còn ở thế giới cũ nữa.

Hắn cũng đã hiểu được nguyên nhân khiến ma lực trong cơ thể mình thường xuyên mất kiểm soát.

Là vì trong người hắn vẫn còn sót lại một ít lực lượng thời không.

Nếu ví ma lực trong huyết mạch hắn như dầu thì phần năng lượng thời không kia chính là nước. Khi không vận dụng ma pháp thì không sao, dầu và nước không hòa vào nhau. Nhưng một khi hắn thi triển pháp thuật, chẳng khác nào nhỏ nước vào nồi dầu sôi, kết quả tất yếu là bạo động ma lực. Nếu không sớm tìm ra cách loại bỏ hoàn toàn tàn dư thời không quanh người, hắn sẽ mãi rơi vào tình trạng bạo động như thế.

Slather giam mình trong lều ma pháp, ngày đêm nghiên cứu. Nhờ dược tề, hắn tạm thời ổn định được ma lực, nhưng trong nhẫn trữ vật, số thuốc ổn định ma lực chẳng còn bao nhiêu. Những lọ hắn đang dùng vốn là quà cưới định tặng bằng hữu, chuẩn bị cho đứa con tương lai của họ, giờ thì sắp bị hắn uống cạn cả rồi mà vẫn chưa thu được kết quả gì.

Khi Slather gần như phát điên vì thứ “lực lượng thời không” đó thì Thẩm Tinh Cực lại có một phát hiện mới.

Ban đầu cậu nghĩ tâm lý mình có vấn đề, chuyện gần đây xảy ra quá nhiều, vừa phải chạy trốn vừa phải sinh tồn, bị ám ảnh rồi mắc chứng cưỡng chế cũng không có gì lạ. Nhưng khi cậu lấy khoang độc lập làm trung tâm, phân vùng tìm kiếm theo hình quạt và lần lượt mở rộng, thì cậu nhận ra: chỉ khi tiến về một hướng nhất định, cảm giác “phát bệnh” mới xuất hiện.

Mỗi lần đi đến khu vực đó, trong đầu cậu liền tràn ngập hoảng sợ, bồn chồn và bất an, buộc phải quay về khoang độc lập.

Thế nhưng khi đi theo hướng khác, cậu lại hoàn toàn bình thường!

“Vậy ra vấn đề không nằm ở tâm lý của mình, mà ở khu vực kia.” Thẩm Tinh Cực trầm ngâm, suy đoán rằng nơi đó có thể tồn tại một loại sóng điện từ đặc biệt, có khả năng gây nhiễu sóng não và tẩy não con người.

Như vậy, câu hỏi là: sóng điện từ ấy được tạo ra bằng cách nào?

Khả năng thứ nhất là tự nhiên hình thành. Tuy xác suất chỉ là một phần tỷ, nhưng trong vô tận thời gian, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Khả năng thứ hai là trên hành tinh này có một căn cứ bí mật của con người, và tất cả đều là do họ sắp đặt.

Khả năng thứ ba là hiện tượng đặc biệt này có liên quan đến người đàn ông thần bí mà cậu từng cứu trước đó.

Thẩm Tinh Cực nhanh chóng loại trừ khả năng thứ hai hoặc nếu thật sự có căn cứ nào đó, thì chắc chắn nó đã bị bỏ hoang. Bởi vì nơi đó rất gần vị trí khoang rơi xuống, nếu căn cứ vẫn hoạt động, họ đã sớm phát hiện vụ va chạm, đâu thể để cậu nhởn nhơ sống yên ổn suốt bao ngày qua.

Cậu quyết định phải đến đó xem thử. Cậu lẩm bẩm: “Nếu thật có căn cứ bỏ hoang thì tốt quá… Giờ mình thiếu linh kiện, thiếu nguyên liệu, thiếu cả năng lượng, nói chung là thiếu đủ thứ. Giá mà có nơi để nhặt được vài món hữu dụng thì hay biết mấy!”

Chỉ cần Thẩm Tinh Cực chuẩn bị sẵn tâm lý, phần còn lại chính là cuộc chiến về ý chí. Càng đến gần suối nước nóng, cảm giác bồn chồn bất an trong lòng cậu càng mạnh mẽ, nhưng chỉ cần cắn răng chịu đựng, cuối cùng cậu tận mắt nhìn thấy một cái… lều trại?