Ban đầu Slather định đi xa thêm một chút.
Nhưng hắn chẳng đi được bao xa. Bầu khí quyển của hành tinh này có hàm lượng oxy thấp, với tư cách một nhân loại sinh sống trong môi trường bình thường, chỉ hơi vận động đã thở dốc không thôi. Trong tri thức hắn lại không hề có khái niệm về thành phần không khí, nên đành cho rằng cơ thể mình xảy ra vấn đề, nhất là khi ma lực bạo động liên tiếp, Slather càng tin là bản thân bị thương tổn.
Trùng hợp thay, Slather phát hiện một hồ suối nóng, dứt khoát dựng lều ma pháp ngay bên cạnh.
Trong lều ma pháp được ma pháp không gian mở rộng, bên ngoài nhìn chẳng đáng kể, bên trong lại chia đủ phòng khách, thư phòng, phòng ngủ, thậm chí cả phòng chế tạo ma dược. Đêm xuống, bên ngoài hạ nhiệt nghiêm trọng, trong lều vẫn ấm áp thoải mái.
Lều còn được gia trì đủ loại chú thuật, “thuật trừ Bra”, “thuật trừ dã thú”, “thuật trừ ác ý”... Đây cũng là nguyên nhân Slather dám ở lại trong rừng rậm một mình. Dã thú có gì đáng sợ, chúng sẽ bị ma pháp đuổi xa căn lều này.
Đêm ấy, Slather suốt đêm không ngủ, một lòng muốn tìm cách giải quyết vấn đề ma lực bạo động.
-
Bên kia, tuy Thẩm Tinh Cực đã nhận lấy túi tinh thạch ma pháp kia, nhưng cậu không dám mang chúng vào khoang độc lập. Khoang độc lập quá quan trọng, tuy trong quá trình hạ cánh nó đã hư hại phần lớn, hệ thống năng lượng chính hoàn toàn tê liệt nhưng sau khi được Thẩm Tinh Cực tỉ mỉ vá víu, dưới nguồn năng lượng dự phòng, ít nhất các hệ thống điều hòa nhiệt độ và trao đổi không khí vẫn có thể vận hành ổn định.
Sáng hôm sau, Thẩm Tinh Cực vẫn ở trong khoang độc lập, tiếp tục sửa chữa và bảo trì. Thỉnh thoảng, cậu lại nhìn ra ngoài qua lớp kính không gian trên cửa an toàn, hướng về phía rừng thông, chẳng rõ là mong hay không mong thấy bóng dáng của Slather.
Nhưng mặc cậu nghĩ thế nào, Slather vẫn không hề xuất hiện.
Ngày thứ ba, Thẩm Tinh Cực mang theo khẩu súng tự chế được cải tiến từ bộ phận phóng điện của động cơ, định rời khoang độc lập để đi dạo quanh rừng rậm. Đừng hiểu lầm, cậu không phải đi tìm Slather mà là đi kiếm thức ăn. Dù cậu vẫn còn ít dung dịch dinh dưỡng, nhưng vì không chắc sẽ phải ở lại hành tinh này bao lâu, nên những thứ dễ bảo quản như vậy tốt nhất là nên giữ lại.
Điều khiển đôi chân máy, Thẩm Tinh Cực đu người từ cây này sang cây khác như một con khỉ, thoải mái di chuyển giữa rừng rậm. Cậu tìm thấy một khu rừng trái cây, dù không biết đó là loại quả gì nhưng vì trên vỏ còn có dấu vết chim mổ, thú nhỏ gặm, nên cậu kết luận nó không độc, bèn hái đầy một túi mang theo.
Hái xong, cậu lại tiếp tục tiến sâu hơn.
Khi sắp đến gần khu suối nước nóng tự nhiên, trong lòng Thẩm Tinh Cực bỗng dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt, khó mà đè nén được. Cậu thoáng nghĩ: “Lúc rời khoang độc lập, mình có mở van an toàn của nguồn năng lượng dự phòng không nhỉ? Nếu quên thì nguy to rồi…” Cảm giác lo lắng ấy mạnh đến mức cậu lập tức quay đầu, đu trở về theo lối cũ.
Vừa về đến khoang, Thẩm Tinh Cực đặt túi trái cây sang một bên, vội vàng kiểm tra van an toàn.
Tốt, không có vấn đề gì.
Thẩm Tinh Cực thở phào nhẹ nhõm.
Thấy vẫn còn sớm, cậu lại ra ngoài lần nữa. Chẳng bao lâu sau, khi đu tới gần suối nước nóng, cảm giác bất an lại ập đến: “Mình đã kiểm tra van an toàn rồi, nhưng… mình có bật lại nó sau khi kiểm tra không nhỉ?”
Không ổn, phải quay lại xem mới được.
Cậu quay về khoang, lập tức kiểm tra van an toàn.
Rất tốt, nó vẫn mở.
Thẩm Tinh Cực vừa thở ra vừa nhận ra bản thân có hơi phản ứng quá mức. Nhưng điều đó cũng dễ hiểu thôi, muốn sống sót trên hành tinh hoang này, khoang độc lập chính là sinh mạng của cậu.
Trước khi ra ngoài lần thứ ba, Thẩm Tinh Cực cẩn thận kiểm tra lại trạng thái van an toàn, rồi lẩm nhẩm một định lý để khắc sâu vào trí nhớ, dùng cách đó để tự trấn an rằng “van an toàn hoàn toàn không có vấn đề gì.”