Slather bèn lặp lại nguyên văn một lần nữa. Thẩm Tinh Cực mơ hồ phân biệt được, người đàn ông kỳ quái này dùng tiếng Anh cổ, ngữ âm xưa cũ, nhưng bắt được vài từ then chốt thì cũng đoán ra ý.
“Anh trôi theo dòng nước tới đây,” Thẩm Tinh Cực chậm rãi, dùng tiếng Anh hiện đại trả lời: “Là tôi đã cứu anh.”
Slather gật đầu một cách kiêu ngạo. Hắn chăm chú quan sát bộ khung xương cơ khí bên ngoài của Thẩm Tinh Cực, đây là sản phẩm luyện kim gì vậy, dáng vẻ quá quái dị. Một “Bra” có thể dùng nổi sản phẩm luyện kim, nói không chừng cậu quen biết ma pháp sư khác... Slather thầm nghĩ, lúc này bản thân không thể tùy ý điều động ma pháp, tốt nhất đừng đắc tội một ma pháp sư xa lạ ở nơi xa lạ.
Ánh mắt Slather lại chuyển về bộ quần áo bị cởi ra. Thẩm Tinh Cực đã gấp gọn đặt sang một bên, bên trên còn có chiếc nhẫn, bày ra đó một cách đường hoàng, rõ ràng cho thấy cậu không hề có ý tham lam.
Slather khẽ vung tay, nhẫn lập tức trở về trên tay hắn.
Đây là loại ma pháp đời sống cực kỳ đơn giản, dùng để triệu hồi vật phẩm, ngay cả trẻ con chưa nhập học cũng biết. Nhưng chỉ một ma pháp dễ dàng như thế, Slather lại lần nữa cảm nhận được ma lực trong huyết mạch cuộn trào dữ dội, suýt nữa thì bạo động lần nữa. Hắn nhanh chóng lấy từ nhẫn ra một lọ ma dược, mặt không đổi sắc mà dốc uống.
Con ngươi Thẩm Tinh Cực bỗng co rút lại.
Nếu cậu chưa từng lột sạch để kiểm tra toàn thân hắn, thì có thể coi cảnh tượng này là ảo thuật. Với ảo thuật gia mà nói, đừng nói biến ra một chai đồ uống, ngay cả biến ra cả bầy bồ câu cũng dễ dàng. Nhưng Thẩm Tinh Cực biết rõ trên người hắn tuyệt đối không có đạo cụ nào, vậy thì chai thuốc này rốt cuộc từ đâu ra?
Slather đeo lại nhẫn vào ngón giữa tay phải, lễ phép hỏi: “Nơi này là đâu?”
“NML5056592.”
“Nơi nào?”
“Hành tinh NML5056592.”
Slather trầm mặc hai giây, rồi hỏi tiếp: “Thực xin lỗi, vậy nơi này cách thành Kegalanka bao xa?”
Thẩm Tinh Cực mờ mịt lắc đầu. Tất nhiên cậu có thể giải thích rằng NML5056592 là một tinh cầu không người, nếu không tồn tại căn cứ phi pháp của con người thì hành tinh này không có cư dân thường trú, tự nhiên cũng chẳng có thành thị. Hơn nữa có lẽ vì cậu quá ít nghe ngóng NML5056592, cậu cũng chưa từng nghe qua cái tên Kegalanka. Nhưng Slather tỏ ra quá kỳ lạ, Thẩm Tinh Cực không chắc lời giải thích thật sẽ khiến hắn nổi giận hay không. Trên đời luôn có loại người như vậy, khi rơi vào tuyệt cảnh, bọn họ sẽ trút giận lên kẻ nói ra sự thật. Cho nên, càng nói càng sai, Thẩm Tinh Cực chỉ đành giả bộ không hiểu lời hắn.
Ban ngày trên NML5056592 dài gần ba mươi giờ, lúc này chủ tinh vẫn treo cao trên bầu trời, nhiệt độ bề mặt hành tinh dần dần tăng. Hai người đứng trên vỏ khoang độc lập đều cảm thấy nóng. Slather kiêng dè “ma pháp sư” phía sau Thẩm Tinh Cực, bèn lấy từ nhẫn ra một túi tinh thạch ma pháp, một loại nguyên liệu luyện kim cực tốt, rồi đặt xuống trước mặt Thẩm Tinh Cực: “Cảm tạ cậu đã giúp, đây là lễ tạ.”
Thẩm Tinh Cực cũng e dè Slather, e dè những điều thần bí trên người hắn.
Hai kẻ e dè lẫn nhau tạm thời duy trì vẻ ngoài hòa hảo.
Slather đề nghị cáo từ, Thẩm Tinh Cực dĩ nhiên không giữ lại. Slather từ nhẫn lấy ra một bộ quần áo mới mặc vào, Thẩm Tinh Cực dùng cánh tay cơ khí đưa hắn xuống mặt đất. Slather dõi mắt nhìn khoang độc lập vài giây, trong lòng thầm tán thưởng “sản phẩm luyện kim cỡ lớn” tinh mỹ này, rồi mới xoay người bước vào khu rừng tùng bách bạt ngàn.
“Khoan đã, trong rừng rậm có dã thú!” Thẩm Tinh Cực cuối cùng vẫn không nỡ, cất tiếng nhắc nhở.
Slather không hề lo sợ dã thú.
Thẩm Tinh Cực lại nói: “Ban đêm nhiệt độ sẽ giảm mạnh, ở đây chênh lệch ngày đêm tới 70℃.”
Đây quả thật là kiến thức hữu ích, Slather một lần nữa tỏ vẻ cảm kích. Tuy hắn tạm thời không thể vận dụng ma pháp, nhưng vẫn có cách sinh tồn trong môi trường này, bởi trong nhẫn hắn còn có một căn lều ma pháp.