“Không rõ lắm. Có lẽ là do làm chuyện xấu quá nhiều, ác quỷ trong lòng đã sống lại rồi.” Pháp sư nói như không có chuyện gì.
Thẩm Tinh Cực cảm thấy chuyện này rất bất thường. Tiểu đội Hắc Hà chọn hành tinh này hạ cánh rõ ràng là mang theo nhiệm vụ, nếu không bọn chúng đến đây làm gì? Đã như vậy, làm sao có thể vừa mới hạ cánh chưa được bao lâu đã tự gϊếŧ lẫn nhau rồi?
“Không phải là anh đã làm gì đấy chứ?” Thẩm Tinh Cực nhanh chóng đoán được sự thật.
“Tôi có thể làm gì chứ? Đừng quá kỳ vọng vào tôi, tôi chắc chắn sẽ làm cậu thất vọng lần nữa.” Slather cười giả lả: “Tôi chẳng qua chỉ là một pháp sư vô dụng thôi, có một chiếc áo choàng ma pháp chỉ có vẻ ngoài mà không thể lừa được máy móc. Ngay cả kiến thức thường thức nhỏ nhặt như đặc điểm cấu tạo sinh lý của muỗi cũng không hiểu, tôi có thể làm nên chuyện lớn gì được chứ?”
Thẩm Tinh Cực: “…”
Cậu biết hắn đang nói móc mình, và cậu đã nắm được bằng chứng!
Trong bộ phim, người vác vũ khí xông tới rõ ràng cũng bị ảnh hưởng bởi tàn dư ma dược Ác quỷ ở hiện trường, trực tiếp chĩa vũ khí vào ba người còn lại, miệng gào thét đầy ác ý: “Chết đi! Chúng mày chết hết đi!”
Thẩm Tinh Cực không bận tâm đến khung hình bộ phim nữa, vội vàng đi đến ngồi đối diện pháp sư, chân thành nói: “Anh thật dũng cảm.”
Pháp sư: “?”
“Tôi không dám tưởng tượng mình xuyên không đến thời không của anh thì sẽ xảy ra chuyện gì. Mặc dù ở đây tôi đã không còn người thân nào nữa, nhưng tôi lớn lên ở đây từ nhỏ, những kiến thức thường thức tôi học được, kiến thức tôi nắm vững, kỹ năng tôi có được đều có liên quan mật thiết đến thời không này.” Thẩm Tinh Cực không tiếc lời tự hạ thấp mình: “Nếu tôi xuyên không, tôi chắc chắn không thể thích nghi được. Nhưng anh lại khác, anh đến một thời không hoàn toàn xa lạ, vậy mà chưa bao giờ hoảng loạn. Anh thật dũng cảm.”
Pháp sư: “…”
Thẩm Tinh Cực càng nói càng chân thành. Khoảng cách giữa hai thời không lớn như vậy, pháp sư rõ ràng không hòa hợp với thời không này, nhưng cậu chưa từng cảm nhận được một chút yếu đuối nào từ pháp sư. Pháp sư là một người mạnh mẽ, sự mạnh mẽ này không phải là nói hắn hiểu ma pháp cao siêu đến mức nào, có sức chiến đấu mạnh ra sao, mà là ở tâm hồn hắn.
“Anh có muốn về nhà không?” Thẩm Tinh Cực khẽ hỏi: “Anh còn có thể quay về không?”
Trong bộ phim, tên đàn ông cơ bắp có hình xăm là người đầu tiên chào đón cái chết, bị vũ khí nhiệt làm nổ tung thành vô số mảnh vụn. Một vài miếng thịt vụn rơi xuống người cải tạo máy móc, hắn ta dùng tay quệt một ít, đưa lên miệng liếʍ, nụ cười trên mặt càng thêm quái dị. Thẩm Tinh Cực quay lưng lại với màn hình phim, nghe thấy tiếng nổ, cậu theo bản năng muốn quay đầu nhìn xem.
Slather khẽ ho một tiếng, thu hút sự chú ý của Thẩm Tinh Cực, nên Thẩm Tinh Cực đã không quay đầu lại.
Khung cảnh máu me như vậy thực sự không thích hợp cho trẻ con xem!
“Tham chiếu lời nói của cậu, chính là nguyên lý bất khả thi thực tế của sự kiện xác suất nhỏ kia, tôi nói đúng từ rồi chứ? Tôi hẳn là không thể quay về được nữa.” Slather nói với vẻ không bận tâm, trên mặt không hề có chút cảm xúc đau buồn nào.
Sức mạnh của thời không mãi mãi là thứ sức người không thể với tới. Cho dù hắn không cẩn thận lại một lần nữa lạc vào dòng chảy thời không, hắn chắc chắn sẽ không còn may mắn sống sót thuận lợi trong dòng chảy đó như lần này nữa. Mà cho dù hắn có sống sót, hắn cũng chắc chắn sẽ bị dòng chảy cuốn đến một nơi nào đó không biết, chắc chắn không thể tìm thấy nơi mình đến một cách vừa vặn trong hàng tỷ thời không.
Pháp sư rất rõ ràng về điều này, cho nên khi hắn nhận ra mình đã xuyên không, hắn đã hoàn toàn nói lời tạm biệt với quá khứ.