Chương 20

Bởi vì một chu kỳ ngày đêm trên hành tinh này gần sáu mươi tiếng, nên quy luật sinh hoạt của mọi người không tuân theo quy luật mặt trời mọc thì làm mặt trời lặn thì nghỉ. Mặc dù Thẩm Tinh Cực ngủ rất say, nhưng lúc này đúng là ban ngày. Chỉ thấy từ trong phi thuyền đó chạy ra một chiếc xe bay sát đất, Slather đếm được trong xe có ba người, trong phi thuyền còn một người ở lại.

Slather tiện tay hái một chiếc lá, nhẹ nhàng niệm chú ma pháp lên nó, chiếc lá liền biến thành một con chim, trông sống động như thật. Sau đó Slather lấy ra một bình ma dược, đổ cả bình ma dược vào bụng con chim lá. Hắn dùng đầu ngón tay vuốt ve những chiếc lông vũ trên thân chim trông như thật, khẽ cười nói: “Ngoan nào, tiếp theo giao cho mày đấy.”

Chim lá bay lên cao, lượn vòng rồi bay về phía chiếc xe.

Sau đó, nó nhẹ nhàng đậu trên nóc xe.

Trong mắt các loại máy móc, đây chỉ là một chiếc lá mà thôi, căn bản không thể kích hoạt cơ chế cảnh báo của chúng. Con chim nhảy hai cái trên nóc xe, rồi lại bay đi, động tác này cũng rất giống một con chim thật. Không lâu sau, nó đâm xuyên qua cửa sổ xe và bay vào bên trong. Một gã đàn ông vạm vỡ có hình xăm Nữ thần Nhện trên cánh tay cười khẩy: “Con chim này ngốc thật, vậy mà lại đâm thẳng vào đây.”

“Dù sao cũng là hành tinh không nhân, con chim này chưa từng gặp người, quả thật là gan lớn hơn một chút.” Đồng bọn nói.

Không ai cảm thấy con chim này có vấn đề.

Nếu đây là ở hành tinh khác, có lẽ bọn chúng đã ngay lập tức nghi ngờ con chim này là một quả bom sinh học. Người cải tạo máy móc đeo mặt nạ nói: “Mau ném nó ra ngoài, ai biết trên người nó có mang virus hay không.”

“Chúng ta đã tiêm vắc-xin rồi, sợ gì!” Tên đàn ông có hình xăm vừa nói vừa đưa tay ra bắt con chim.

Con chim quả thực có hơi ngốc, như thể sợ hãi, vậy mà lại không biết né tránh. Tên đàn ông có hình xăm định bắt nó, nó liền đâm thẳng vào lòng bàn tay gã, rồi bị gã bóp nát thành từng mảnh. Một chất lỏng có màu sắc cực kỳ quái dị chảy xuống từ đầu ngón tay của tên đàn ông có hình xăm.

“Ghê tởm chết đi được! Mày bóp chết nó làm gì!”

“Tao căn bản không dùng sức!” Tên đàn ông có hình xăm phàn nàn, gã xoa xoa ngón tay: “Không đúng…” Cảm giác này căn bản không giống bóp chết một con chim, hoàn toàn không có cảm giác dính nhớp máu thịt be bét. Rốt cuộc đây là thứ gì!

Ma dược Ác quỷ bắt đầu bay hơi trong khoang xe.

Loại ma dược này có thể kí©h thí©ɧ ma quỷ trong lòng người. Nó không có tác dụng lớn đối với những người chính trực đáng tin cậy, nhưng đám người Hắc Hà này thì có gì mà chính trực đáng tin cậy chứ? Người vốn đã thô bạo sẽ trở nên thô bạo hơn, người vốn đã tàn nhẫn sẽ trở nên tàn nhẫn hơn, người vốn đã da^ʍ tà sẽ trở nên da^ʍ tà hơn, người vốn đã khát máu sẽ trở nên khát máu hơn… Bọn chúng sẽ biến thành ác quỷ.

“Chúc một ngày tốt lành, chúc các người tự gϊếŧ nhau vui vẻ.” Pháp sư lịch sự tạm biệt.

Quay trở lại khoang độc lập, Thẩm Tinh Cực vẫn chưa tỉnh ngủ hoàn toàn đang ngồi đó với vẻ mặt mơ hồ: “Anh đã đi đâu vậy?”

“Ra ngoài ngắm cảnh một lúc.” Slather lơ đãng nói: “Cậu đoán xem tôi đã thấy gì?”

“Cái gì?”

“Một con muỗi lớn dài năm mét! Tôi đã tốn rất nhiều công sức mới bắt sống được nó!” Pháp sư cố ý trêu chọc Thẩm Tinh Cực, hắn cũng không biết đã biến thứ gì thành con muỗi, thực sự rất lớn, trông vừa ghê tởm lại vừa đáng sợ.

Thẩm Tinh Cực lập tức tỉnh táo. Trên mặt pháp sư lộ ra nụ cười xấu xa. Ha ha, sợ rồi chứ gì!

Thẩm Tinh Cực nhìn chằm chằm con muỗi vài lần, giọng điệu kiên định nói: “Đây là con muỗi giả do anh tạo ra phải không? Là sản phẩm luyện kim? Dưỡng khí cần thiết trong cơ thể muỗi được cung cấp bởi khí quản của chúng, dựa vào sự khuếch tán tự nhiên của không khí. Nếu chúng thực sự lớn đến mức này, không khí không thể tự nhiên khuếch tán đến mọi nơi trong cơ thể, chúng đã chết vì thiếu oxy từ lâu rồi.”