Chương 2

[Chẳng lẽ trên hành tinh này tồn tại căn cứ nhân loại phi pháp? Những căn cứ phi pháp này vốn cực kỳ bài xích kẻ lạ. Có lẽ mình nên cứu hắn, rồi tìm hiểu tình hình qua miệng hắn.] Thẩm Tinh Cực thầm nghĩ.

Cậu cẩn trọng quan sát, loại trừ khả năng người kia giả vờ hôn mê, rồi nhanh chóng mở cửa an toàn, dùng cơ cấu cơ khí kéo dài bên ngoài khoang câu hắn lại. Cậu không đưa hắn vào trong khoang, mà đặt trên vỏ ngoài của khoang độc lập. Giờ là ban ngày, nhiệt độ bề mặt khoảng 30℃ và còn tiếp tục tăng.

Thẩm Tinh Cực lập tức kiểm tra mật độ xương và sức mạnh cơ bắp của người đàn ông, xác định đây là một người bình thường chưa từng dùng qua dược tề tiến hóa thì mới hơi thở phào. Đã là người thường, mức độ uy hϊếp liền giảm đi rất nhiều.

Nếu là người đã qua cải tạo gen, đợi hắn tỉnh lại, Thẩm Tinh Cực thật sự không chắc có thể khống chế nổi.

Nhưng vẫn không thể chủ quan, để giảm bớt nguy hiểm từ hắn, Thẩm Tinh Cực ba lần hai lượt đã lột sạch quần áo đối phương. Cậu kiểm tra kỹ từ trong ra ngoài thân thể người đàn ông, không phát hiện vũ khí nào, chỉ nhìn thấy trên ngón giữa tay phải hắn có một chiếc nhẫn chất liệu không rõ, kiểu dáng cổ xưa mà khí phách. Thẩm Tinh Cực tháo luôn chiếc nhẫn ấy xuống.

Cậu không phải tham cái nhẫn, mà lo trên đó có cơ quan, cần thiết thì có thể biến thành vũ khí.

Sau khi gom quần áo và nhẫn qua một bên, Thẩm Tinh Cực mới yên tâm tiến hành sơ cứu cho hắn.

Trên người hắn có rất nhiều vết rách, nghiêm trọng nhất là một vết ở sau lưng, sâu đến mức thấy cả xương. Những vết thương này đặt ở thời đại liên tinh không tính là gì, nhưng nếu Thẩm Tinh Cực mặc kệ, chỉ riêng mất máu cũng đủ lấy mạng hắn! Cậu lôi từ ba lô cá nhân ra lọ thuốc xịt trị ngoại thương, đều đều phun lên miệng vết thương. Trong loại thuốc này, mỗi đơn vị đều chứa cả triệu robot phân tử, sau khi khâu vá miệng thương sẽ được cơ thể hấp thu và phân giải, quả thực vô cùng tiện lợi.

Sau khi xử lý toàn bộ vết thương, Thẩm Tinh Cực lại bóp nửa ống dinh dưỡng dịch cho hắn nuốt.

“Tôi chỉ có thể giúp đến đây thôi. Nếu bên trong có nội thương thì hết cách rồi.” Thẩm Tinh Cực khẽ lẩm bẩm. Trong khoang bảo trì không có thiết bị trị liệu chuyên dụng, bản thân cậu cũng chẳng phải bác sĩ, chỉ biết một chút kiến thức cấp cứu cơ bản.

Phía trên khoang độc lập có một khoảng bằng phẳng, Thẩm Tinh Cực đặt hắn ở đó, dùng một cánh tay cơ khí cố định thân thể, còn mình thì ngồi cách ít nhất năm mét. Sau đó cậu bắt đầu kiểm tra quần áo và chiếc nhẫn. Quần áo dù đã rách nát thành dải, vẫn có thể nhìn ra đại khái kiểu dáng. Áo khoác màu đen, từng chi tiết được chế tác tinh xảo, cúc áo và khuy áo nạm đá cùng tông, nhìn cực kỳ tinh mỹ. Đồ lót thì lại bằng vải bông lanh.

Trong mắt Thẩm Tinh Cực, tất cả đều cực kỳ... cổ xưa.

Không sai, chính là cổ xưa.

Ngay cả qυầи ɭóŧ cũng chẳng phải loại ôm sát, mà là một chiếc quần dài rộng thùng thình.

Loại quần rộng này liệu có thể bảo vệ tốt “chim non và trứng” không đây? Khụ!

Qua quần áo, Thẩm Tinh Cực vẫn chẳng đoán nổi thân phận hắn. Nhưng lại nảy ra một suy nghĩ không khoa học, mặc cả một thân phục sức có thể đem trưng trong viện bảo tàng thế này, chẳng lẽ hắn là người xuyên từ thời cổ đại tới? Nói ra thì gương mặt người đàn ông này đúng là mang nét đẹp cổ điển, khiến người ta liên tưởng đến tượng điêu khắc thời văn minh cổ địa cầu, như David hay Giuliano de’ Medici của Michelangelo, ngũ quan đều hết sức lập thể.

Xem xong quần áo, Thẩm Tinh Cực lại nghiên cứu chiếc nhẫn. Nhẫn tạo hình một con rồng phương Tây cổ đang dùng vuốt giữ lấy viên bảo thạch màu đen. Cậu xoay tới xoay lui mấy lần, không phát hiện có cơ quan nào, liền phán đoán đây chỉ là nhẫn trang sức, có lẽ biểu trưng cho thân phận nào đó, nhưng chắc chắn không dùng làm vũ khí được.