Người đeo mặt nạ lộ ra vẻ mặt không tán thành, nhưng không phải là không tán thành việc gã chơi đùa với thanh niên, mà là nói: “Đừng có mơ mộng đẹp như vậy, đây là một hành tinh có sự sống, trong số động vật bản địa có không ít mãnh thú, có lẽ tiểu mỹ nhân của mày đã bị gặm sạch rồi.”
Người đeo mặt nạ không hề lạc quan về Thẩm Tinh Cực. Hành tinh này hơi tệ, phi thuyền của bọn họ đã được cải tạo bằng một khoản tiền lớn, tất cả thiết bị đều vô cùng tiên tiến, lại còn có hệ thống Trí Tuệ Nhân Tạo hỗ trợ, nhưng muốn hạ cánh thuận lợi xuống hành tinh này cũng vô cùng không dễ dàng. Thẩm Tinh Cực chỉ có một chiếc khoang độc lập, nếu cậu chọn hành tinh này chắc chắn lành ít dữ nhiều.
Trên bề mặt hành tinh, Slather đang dạy hư trẻ con: “Nếu cậu cảm thấy có gánh nặng tâm lý khi trực tiếp động thủ gϊếŧ người, chúng ta hoàn toàn có thể thiết kế cho bọn chúng vài kiểu chết trông có vẻ là tai nạn. Ví dụ như chúng ta có thể tạo ra một đầm lầy, không may rơi xuống đầm lầy thì đó là số bọn chúng xui xẻo. Ồ, còn có thể thử ma pháp mới của tôi, là tôi lấy cảm hứng từ lời nói của cậu, con người sống không thể rời khỏi dưỡng khí, đúng không? Vậy thì chúng ta sẽ dùng một quả bong bóng nhỏ để tước đoạt quyền được hô hấp của bọn chúng.”
Thẩm Tinh Cực theo bản năng sửa lại: “Thực ra, người bình thường... Ví dụ như người tự nhiên như chúng ta, sống quả thật không thể thiếu dưỡng khí. Nhưng những người cải tạo gen hoặc cải tạo máy móc, nhu cầu của họ về dưỡng khí sẽ trở nên rất thấp, hoặc dứt khoát là trong cơ thể đã lắp đặt những thứ máy móc nhỏ có thể tạo ra dưỡng khí. Những người được cải tạo đó đều rất khó đối phó.”
Pháp sư quá thiếu kiến thức thường thức, Thẩm Tinh Cực rất lo lắng hắn sẽ vì thế mà gặp thất bại lớn.
Mặc dù Slather đã thấy được không ít trí tuệ của Bra trên người Thẩm Tinh Cực, nhưng hắn vẫn thiếu một nhận thức toàn diện về khoa học kỹ thuật hiện đại. Có một thuật ngữ gọi là hiệu ứng thang máy, tức là khi thang máy chưa được phát minh, nếu mọi người thấy ảnh chụp nhà chọc trời, họ tưởng tượng cuộc sống trong đó, cảm thấy leo cầu thang quá vất vả, nên họ đoán rằng cư dân tầng cao chắc chắn sẽ không dễ dàng đi ra ngoài, trong tòa nhà cứ cách vài tầng sẽ có tiệm cắt tóc, nhà hàng, bệnh viện, bưu điện, v.v. để tiện cho cư dân tầng cao sử dụng. Nhưng đợi đến khi thang máy xuất hiện, những tưởng tượng này sẽ trở nên rất hoang đường.
Slather hiện tại đang trải qua hiệu ứng thang máy.
Hắn cho rằng mình đã đủ coi trọng trí tuệ của Bra rồi, thực tế trong vài ngày ngắn ngủi, hắn quả thực đã trở nên coi trọng trí tuệ của Bra hơn tất cả pháp sư ở quê hương hắn, nhưng vẫn chưa đủ. Hắn chưa từng thấy thang máy, nên một số tưởng tượng của hắn về nhà chọc trời trở nên rất hoang đường. Tuy nhiên, tạm thời hắn vẫn chưa nhận ra vấn đề này.
Tuy nhiên, cứ theo lời của Slather mà tưởng tượng ra N loại cái chết của bọn tinh tặc, Thẩm Tinh Cực bất ngờ cảm thấy khá đã.
Mặc dù là người sống lại, nhưng tuổi tâm lý của Thẩm Tinh Cực cũng chỉ khoảng mười tám tuổi, không thể hơn được. Một đứa trẻ ở tuổi này, nếu cậu gặp được một người hướng dẫn chính trực, đáng tin cậy, quang minh lỗi lạc, có lẽ cuối cùng cậu sẽ trưởng thành thành một người chính trực, đáng tin cậy. Nhưng Thẩm Tinh Cực lại gặp Slather, hắn giống như con rắn đã cám dỗ Eve trong Vườn Địa Đàng, không hề liên quan gì đến sự chính trực, dù hắn có cười ôn hòa thì trong nụ cười đó cũng mang theo vài phần nguy hiểm.
Thẩm Tinh Cực đắm mình trong thứ ma pháp khiến linh hồn cậu cũng cảm thấy ấm áp, trầm ngâm nói: “Thực ra, một đám tinh tặc kéo đến cũng tốt. Chỉ cần đánh bại được bọn chúng, phi thuyền của bọn chúng sẽ là của chúng ta! Ban đầu tôi định tìm đến trung tâm khai thác đi nhờ tàu vận chuyển tự động để trở về, nhưng đột nhiên tôi nhận ra một vấn đề, anh không có thân phận hợp pháp! Nếu chúng ta lên tàu vận chuyển tự động, chúng ta chắc chắn sẽ kinh động đến quân đội, đến lúc đó anh phải làm sao? Bây giờ chúng ta có thêm một lựa chọn mới.”