Chương 14

Mặc dù sau đó Thẩm Tinh Cực được quân đội cứu về, nhưng sau khi bị cướp đoạt gen, cơ thể cậu đã hoàn toàn bị hủy hoại. Cậu trở thành một đống thịt nát chỉ có thể nằm trong khoang trị liệu đếm ngày chờ chết, nỗi đau khổ kép về thể xác và tinh thần khiến người ta suy sụp.

Sau khi sống lại, Thẩm Tinh Cực bề ngoài trông khỏe mạnh, nhưng thực tế vẫn luôn tồn tại bóng ma tâm lý nghiêm trọng.

Cậu sợ Hắc Hà.

Sợ người Tabie.

Sợ chính bản thân đã bị cướp đoạt gen, cái tôi tuyệt vọng đó.

Slather nhận ra tâm trạng của Thẩm Tinh Cực không ổn, hắn nhẹ nhàng nhấc tay lên, như thể ánh trăng lập tức tràn ngập cả không gian, bao bọc lấy toàn bộ Thẩm Tinh Cực. Thẩm Tinh Cực cảm nhận được một sự ấm áp sinh ra từ sâu thẳm linh hồn, thứ đã xua tan bóng tối vô bờ bến trong lòng cậu. Cậu nhận ra mình đã thất thố, yếu ớt nói với Slather: “Cảm ơn cậu.”

“Tinh đạo đoàn Hắc Hà làm gì? Cậu có thù oán với bọn chúng sao?” Slather hỏi.

Thẩm Tinh Cực đỡ lấy cái máy, chầm chậm ngồi xuống: “Bọn chúng là một đám cướp, một lũ ác quỷ không có giới hạn, tất cả những người chính nghĩa đều nên có thù với bọn chúng. Máy dò tìm vừa bắt được lệnh do Trí Tuệ Nhân Tạo trên phi thuyền của bọn chúng phát ra, bọn chúng đang định hạ cánh xuống hành tinh này.” Tại sao Tinh đạo đoàn Hắc Hà lại đuổi theo? Sau khi trốn thoát khỏi phi thuyền Daniel, rõ ràng cậu đã gây ra không ít phiền phức cho đám tinh tặc đó, lẽ ra hiện tại bọn chúng phải tự lo thân mình mới phải, sao lại đuổi đến đây được?

“Thế nên cậu sợ rồi à?” Slather khoanh tay hỏi.

“Nếu anh bị bọn chúng bắt, tôi không hề nói quá đâu, một khi bị bọn chúng biết được sự thần kỳ của anh, anh sẽ còn thảm hơn tôi nữa.” Thẩm Tinh Cực mệt mỏi nói: “Ma pháp quả thực thần kỳ, nhưng thân xác bằng da bằng thịt hoàn toàn không có sức chống cự trước vũ khí nhiệt. Vì vậy, anh nhất định phải cẩn thận, tuyệt đối không được để bọn chúng bắt.”

“Là chúng ta nhất định phải cẩn thận.” Slather sửa lại: “Bọn chúng đến bao nhiêu người?”

“Không rõ.”

“Tôi thấy cậu bi quan quá rồi. Nếu tôi nhớ không lầm, hình như cậu đã nói rất nhiều lần rằng từ trường của hành tinh này rất hỗn loạn, khiến cho nhiều trí tuệ của Bra… Ồ, ý tôi là máy móc, nhiều máy móc không thể sử dụng bình thường.” Slather thừa nhận trí tuệ của Bra có chỗ đáng khen, nhưng Bra mà không có máy móc cũng giống như pháp sư đã mất đi ma lực.

Ờ...

Sắc mặt Slather bỗng nhiên tối sầm.

Thần An Na ở trên cao, hắn vậy mà lại đặt Bra và pháp sư lên bàn cân so sánh!

Trong lúc Slather đang tối sầm mặt lại, mắt Thẩm Tinh Cực lại dần sáng lên: “Đúng vậy, bọn chúng muốn tìm thấy chúng ta trên hành tinh này, điều đó không dễ đâu. Vì vấn đề từ trường, tất cả máy móc đều cần phải điều chỉnh lại thông số, mà không phải chỉ điều chỉnh một lần, chỉ cần xảy ra bão từ lớn là phải tính toán lại, điều chỉnh lại, đây không phải là một việc dễ dàng.”

Thẩm Tinh Cực hít một hơi sâu rồi đứng dậy: “Chúng ta sẽ trốn thoát khỏi tay bọn chúng một cách thuận lợi.”

“Trốn thoát? Ha, cách nói này không hề phù hợp với thẩm mỹ của tôi chút nào.” Vị pháp sư từng thấy máu và cũng từng gϊếŧ người nhẹ nhàng cười: “Không bằng cứ để bọn chúng ở lại đây mãi mãi đi. Đã là những kẻ bất nghĩa, cái chết chính là nơi về tốt nhất của bọn chúng.”

Một phi thuyền nhỏ đang chuẩn bị hạ cánh xuống hành tinh NML5056592.

Trong phi thuyền có bốn người, một gã đàn ông vạm vỡ có hình xăm Nữ thần Nhện trên cánh tay bực bội phàn nàn: “Cấp trên đang bày trò gì vậy? Hàng hóa trốn rồi thì cứ kệ thôi, một món hàng thì đáng giá được bao nhiêu tiền, còn chẳng đủ năng lượng tiêu hao cho phi thuyền của chúng ta.”