Chương 11

Thẩm Tinh Cực: “…”

Ký khế ước bình đẳng thì cần có “vật thế chấp”. Vật thế chấp này thường sẽ được tạm hoãn, không cần giao ngay. Ví dụ một người dùng một nửa ma lực để ký khế ước thì sau khi khế ước thành lập, họ chưa mất đi phần ma lực đó. Chỉ khi nào vi phạm, họ mới phải trả giá. Nếu cả đời không vi phạm, thì cả đời sẽ không mất gì.

Nhưng Slather lại nảy ra một ý tưởng siêu cấp thiên tài: hắn muốn trả trước!

Hắn muốn đem sức mạnh thời không đi thế chấp ngay từ đầu! Dùng chính pháp tắc trong khế ước để phong ấn nó lại. Nếu không ai vi phạm, sức mạnh đó sẽ mãi bị khế ước phong ấn, không ảnh hưởng gì đến cuộc sống. Nhưng nếu ai đó phá vỡ khế ước, thì sức mạnh ấy sẽ bị pháp tắc cướp đi, khi đó họ sẽ mất đi món quà từ thời không.

“Ý anh là… chúng ta ngay từ đầu đã tính đến việc sẽ vi phạm, để lợi dụng sức mạnh pháp tắc xóa bỏ sức mạnh thời không?”

“Không hẳn vậy. Như tôi đã nói, sức mạnh thời không là vết sẹo còn sót lại sau khi vượt qua vết thương. Dù nó khó coi, nhưng nó chứng minh ta đã từng vượt qua. Chúng ta không thể để mất nó. Pháp tắc chỉ đơn thuần phong ấn nó lại, quyền sở hữu vẫn là của chúng ta. Nhưng nếu bị pháp tắc cướp đi… thử nghĩ mà xem, sẹo mất rồi, vết thương sẽ lại mở, chúng ta sẽ lập tức bị cuốn vào dòng chảy thời không và biến mất mãi mãi.”

“Tôi còn một câu hỏi. ‘Vết sẹo’ là thứ mà chúng ta vốn không thích, liệu có thể dùng làm vật thế chấp được không?” Thẩm Tinh Cực hỏi.

“Tất nhiên là được. Vết sẹo là một phần cơ thể ta. Đã là một phần cơ thể thì có thể dùng làm vật thế chấp.” Slather cười y như một con buôn gian xảo. “Vật thế chấp cần thỏa mãn hai điều kiện: một là phải vô cùng quý giá, hai là đôi bên phải ngang giá với nhau. Mà cả hai chúng ta đều đã đáp ứng cả hai điều kiện đó.”

Trong lịch sử được ghi chép rõ ràng ở đại lục phép thuật, chưa từng có trường hợp nào du hành thời không thành công. Chỉ riêng điều đó đã khiến sức mạnh thời không trở nên quý hiếm. Và xét trên cái giá phải trả nếu vi phạm khế ước, thì nó thực sự… vô cùng vô cùng quan trọng.

Slather cười nói: “Rất ít người giống như chúng ta, không những đem vật thế chấp quý hơn cả sinh mạng ra dùng, mà còn nỡ lòng phong ấn nó ngay từ thời điểm ký khế ước, để nó mãi mãi nằm dưới sự chứng giám của pháp tắc.”

Thẩm Tinh Cực: “…”

Giỏi thật đấy, rõ ràng là đem pháp tắc ra làm người giữ đồ miễn phí, vậy mà nói nghe thật chính nghĩa.

“Việc này có được tính là lợi dụng kẽ hở của pháp tắc không?” Thẩm Tinh Cực thành thật thỉnh giáo.

“Ngược lại, chẳng phải điều đó càng thể hiện sự tôn trọng của chúng ta dành cho pháp tắc sao?” Slather chân thành phản bác.

Chưa hết đâu, nào là một đại sư luyện kim nào đó dùng kẽ hở pháp tắc để sống đến tám trăm tuổi, một gia tộc khác lại vận dụng kẽ hở ấy để tranh đoạt danh hiệu ‘Tiên tri’, rồi thì…

Nghe Slather thuận miệng kể ra vài ví dụ, Thẩm Tinh Cực thở dài: “Pháp tắc của các anh hơi… khờ, à không, ý tôi là đơn thuần quá.”

Slather: “???”

Trọng điểm là chỗ đó sao?! Trọng điểm chẳng phải là những người biết lợi dụng kẽ hở mới thật sự tài giỏi ư?!

“Thần Anna mà anh nhắc tới có phải là người tạo ra pháp tắc?” Thẩm Tinh Cực nghiêm túc góp ý, “Tôi nghĩ vị Anna này nên thuê luật sư. Một người có lẽ không đủ, phải là một đội luật sư giỏi mới được.”

Slather: “…”

Thẩm Tinh Cực đột nhiên cảm thấy, bản khế ước này có thể ký được.

Bởi vì hệ thống luật lệ của pháp sư… đơn thuần quá đi, giống như một chàng trai trẻ chưa từng bị đời vùi dập, chỉ biết lý thuyết suông. Thế thì cậu càng nên thuận theo ý pháp sư, ký khế ước trước đã. Nếu sau này phát hiện có gì bất ổn trong hợp đồng, thì lúc ấy cùng lắm là tìm vài người bạn làm luật sư, học hỏi ít kinh nghiệm, tranh thủ đến lúc “ly hôn”... khụ, chỉ là ví dụ thôi, ý là đến lúc xé khế ước thì đừng để lại cho hắn một manh quần nào cả.