Khoang độc lập lao thẳng vào quỹ đạo của hành tinh NML5056592, ma sát trong khí quyển bắn ra từng chuỗi tia lửa rồi dữ dội đâm xuống mặt đất.
Cú va chạm cực mạnh khiến Thẩm Tinh Cực lâm vào hôn mê ngắn ngủi.
Hành tinh NML5056592 là một tinh cầu vô chủ, cách khá xa tinh hệ trung tâm. Một chu kỳ ngày đêm dài 57,8 giờ tiêu chuẩn, trọng lực chỉ bằng 0,91 lần tiêu chuẩn, hàm lượng oxy trong khí quyển vỏn vẹn 12,6%, chênh lệch nhiệt độ ngày đêm cao tới 70℃. Nguy hiểm nhất là từ trường hành tinh vô cùng hỗn loạn, tầng điện ly không ngừng bùng nổ bão từ dữ dội.
Đây tuyệt đối không phải hành tinh thích hợp cho sự sống.
Nhưng lại là lựa chọn tốt nhất của Thẩm Tinh Cực. Trước khi trọng sinh, cậu đã diễn luyện trong đầu cả ngàn lần, nếu có thể quay lại khúc ngoặt số mệnh, làm thế nào để thoát khỏi tay lũ tinh tặc hung ác và tránh bị tộc Tháp Biệt tinh cướp đoạt gen? Cậu rất rõ, đáp xuống NML5056592 là phương án tối ưu trong điều kiện hạn chế.
Nửa giờ sau, Thẩm Tinh Cực từ từ tỉnh lại.
Cậu thoát ra khỏi túi khí an toàn, kiểm tra thân thể mình, xác nhận không bị thương rồi mới bắt đầu kiểm tra các thiết bị trong khoang. Vì lúc hạ cánh đã gặp phải nhiều đợt bão từ vô quy luật, đa số máy móc tự động đều hỏng, máy phát tín hiệu tê liệt, bộ chuyển hóa năng lượng tỏa ra mùi khét khó ngửi.
Điều này vốn nằm trong dự liệu của Thẩm Tinh Cực.
Dù sao khoang độc lập này vốn không phải khoang an toàn chuyên dụng, năng lực ứng phó môi trường khắc nghiệt kém hơn rất nhiều. Thực chất nó chỉ là khoang bảo trì, không thích hợp để thoát hiểm, nhưng trong tình thế không còn lựa chọn, nó cũng miễn cưỡng coi như một khoang không gian độc lập. Thẩm Tinh Cực lục ra hộp dụng cụ trong khoang, chuẩn bị tự lắp cho mình một bộ khung xương ngoài. Trong lúc làm việc, cậu tranh thủ qua ô cửa kính quan sát bên ngoài.
Hành tinh NML5056592 tuy không thích hợp cư trú, nhưng con người sống ngắn hạn ở đây vẫn không thành vấn đề.
Khoang độc lập rơi xuống mép một hồ nước, nửa chìm nửa nổi. Đất xung quanh vì nhiệt độ cao mà cháy sém thành than. Không xa là rừng tùng bách cao lớn, rậm rạp vô tận. Do tiếng động khủng khϊếp lúc hạ cánh, động vật quanh đây đã bỏ chạy sạch khiến cả khu rừng im ắng lạ thường.
Bỗng, Thẩm Tinh Cực cau mày. Hình như giữa hồ có một quầng sáng?
Cậu tháo ống nhòm từ bảng điều khiển, đưa lên mắt nhìn kỹ. Quầng sáng kia như thể sinh ra từ hư không, ban đầu chỉ nhỏ bằng nắm tay, thoáng chốc đã nở rộng gấp mấy lần. Trong quầng sáng dường như có một hình thể người.
Chưa kịp quan sát cẩn thận, quầng sáng đột ngột rách ra, thân hình kia rơi xuống mặt hồ, bắn tung bọt nước. Sau đó, luồng sáng thần bí ấy bỗng tiêu tan như đã cạn kiệt năng lượng.
Thẩm Tinh Cực vội vàng điều chỉnh ống nhòm về phía người kia.
Đó là một người đàn ông, ngửa mặt nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
Hắn trông như vừa trải qua một trận chiến khốc liệt, quần áo rách nát như giẻ rách treo trên người. May mà loại vải kia không thấm nước, bằng không đã kéo hắn chìm xuống đáy hồ. Thương tích vô số, máu loang khắp nước hồ thành màu hồng nhạt. Người đàn ông ấy hôn mê bất tỉnh, l*иg ngực tuy khẽ phập phồng nhưng chẳng khác nào một xác chết, mặc cho dòng nước đẩy dần về phía khoang độc lập.
Cái quầng sáng vừa rồi rốt cuộc là gì? Người đàn ông này lại từ đâu ra?
Dẫu đầu óc Thẩm Tinh Cực chứa đầy tri thức, cậu vẫn không sao hiểu nổi cảnh tượng trước mắt.
Nói thật, sau khi trọng sinh may mắn trốn thoát khỏi chiến hạm Daniel, giữ lại được thân thể khỏe mạnh, Thẩm Tinh Cực chỉ muốn an ổn sống sót, tranh thủ quay về nền văn minh loài người. Cậu tuyệt không muốn sinh thêm chuyện! Nhưng nhìn thấy dưới nước đã tụ tập một bầy cá dài bằng cánh tay người, xấu xí dữ tợn, hẳn bị mùi máu hấp dẫn mà tới. Nếu để mặc người đàn ông kia, hắn chắc chắn sẽ bị xé xác thành miếng mồi ngon của chúng!